Năm năm trước
Tôi tháo vội chiếc băng tang ngày bà mất
Trên đường từ nghĩa trang về nhà nắng xối
Bàn tay âm thầm bóc gỡ từng mảnh đau nhức nhối
Cố tình đánh lạc hướng mọi người thân
Sáng nay
Ngồi trong căn phòng lạnh lẽo cô đơn
Tôi bóc tôi ra vô số mảnh nhỏ
Rồi đau khổ chơi trò ghép hình
Ô kìa, tôi vẫn thở, cười tươi
Bước đi loạng choạng đụng nhầm bàn ghế
Soi gương, lạ lùng gương mặt mình biến dạng
Mùa này,
Sương mù độc địa phủ ám đầy cuộc sống.
.