Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhiều lần như thế

 

 

Nhiều lần anh tự hỏi
Về Melbourne, một thế giới mờ
Nơi em thức dậy mỗi sáng
Bên đồi hoa vàng lạnh lẽo sương giá

Tháng năm hằn vết đau kỷ niệm
Anh nhớ em có lần bật khóc
Cuộc sống sao khắc nghiệt
Đầy xa lạ và cô đơn

Nhiều lúc hoảng loạn gọi tên em
Giống như kẻ tị nạn, luôn chạy trốn giấc mơ
Thỉnh thoảng tiếng chuông gió vang lên
Nhắc nhớ tiếng cười em lấp lánh

Nhiều lần, nhiều lần như thế
Anh bốc cháy trong cái nóng thiêu đốt thành phố.

bài đã đăng của Trần Hữu Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)