Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nét vượt

 

 

 

(Xem triển lãm ‘Joan Miró: The Ladder of Escape’ tại National Gallery of Art, Washington, D.C.)

[Tặng HDP]

 

có thể một mẫu hình từ tâm tưởng chưa vẹn
chưa / chưa
nhưng rồi sẽ
những mẫu hình sắc màu đường gãy khúc
giấc mơ đáy sâu
bỗng bay lên ngọt ngào
chấp chới
sao lại hỏi từ đâu và về đâu?
vẻ đẹp này dường như không thật
bàng hoàng đen sắc đỏ
chấp chới / chấp chới
đường chỉ xanh mơ màng
bày một cuộc chơi
lội trong sắc màu hình nét
lội / bay
một không gian đen xanh vàng đỏ trắng
đâu trong sâu tâm tưởng
chỉ một nét

+++

chỉ một vầng trăng khuyết
một con mèo đen
tiếng vọng từ đáy huyệt
ngày ấy tây ban nha máu lửa
ngày ấy việt nam máu lửa
tuổi xanh tràn men đắng
tiếng mèo gào đêm trăng
đen xanh đỏ tím vàng nâu xám
chỉ một nét

+++

canvas bị xé rách
tượng hình giấc mộng câm
đốt cháy tâm tưởng
bức tranh của người mù
chấp chới / chấp chới
sao lại hỏi từ đâu và về đâu?
joan miró
lội / bay
cuộc chơi sắc
chỉ một nét

 
Washington, D.C., 24 June 2012

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Phương Kỳ


2 bình luận »

  • thường quán viết:

    Trần Phương Kỳ sẽ còn nhiều bài thơ đứng trước tranh cho người thưởng ngoạn xem tranh cùng thơ, nhưng bài này là một đánh dấu quan trọng của anh trong vị trí nhìn hội họa từ một khoảng cách. Tôi chợt nghĩ vậy.
    Tây Ban Nha quả nhiên gần gũi với Việt Nam vì cả hai đều kinh qua nội chiến, máu lửa chiến tranh để lại Guernica. Một đồng ý.
    Sau Picasso là Miró và Antoni Tapies. Hội họa Miró là không gian, một không gian vừa khiêm cung đem cả Picasso lẫn Dali vào tổng thể tinh thần Tây Ban Nha vừa cùng lúc đưa hội họa lại gần với thơ của xứ sở này.
    Sau không gian của Miró, Antoni Tapies chiếu rọi lại hiên diện tự tại của vật thể, sự sống và hủy phai của sự vật, trong thời gian, mỘt lối nhìn khác, không còn bay lượn (“chấp chới”) nhưng mà ở lại, đi lùi, lặn chìm, vào trong, vào sống và chết – tuyệt nhiên không đau đớn.
    Tinh thần Tây Ban Nha ấy đã có từ pha lai Do Thái và Á rập, rồi Phục Hưng, Ba-rốc, Lãng mạn, hậu lãng mạn: Antonio Machado và Emmanuel Machado, trước khi Alberti, Lorca và Guilen. Sự quyến rũ của Tây Ban Nha khác với nghệ thuật bên kia rặng núi.

  • Trần Phương Kỳ viết:

    Cám ơn anh Thường Quán đã lưu ý bài thơ. Hồi còn trẻ, trong thời chiến, tôi được biết Miro qua sách vở, và rất yêu thích nền nghệ thuật Tây Ban Nha. Sau chiến tranh, trong những năm tháng khốn khó, tụi tôi hay tìm đọc những tác giả TBN trong thời nội chiến; và cảm thấy được an ủi rất nhiều…
    Giờ đây, được đứng trước những tác phẩm thật của Miro, tôi thật xúc động…những kỷ niệm đã tràn về…
    Hiện tại/quá khứ giao thoa…

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)