em thường hoảng hốt những buổi chiều tắt nắng
cứ ngỡ mình lạc trong hoang mạc
em đói khát ăn / nhai ngấu nghiến những cụm xương rồng
gai đâm miệng mồm em rách toạc
lưỡi em rách toạc . . .
máu và nước!
xương rồng chẳng có hoa . . .
máu và nước!
chỉ có máu và nước . . .
thật kỳ lạ!
chợt nhú lên nơi dạ dày em nụ xương rồng màu nắng
nụ hoa be bé e ấp đâm chồi trên lổn ngổn xác thân gai
nụ hoa hay nụ hồn mê sảng mọc trên xác thân em khát cháy
khi lê bước chân bỏng rát
đi về phía mặt trời?
em đi tìm mặt trời
trả lại mặt trời nụ hoa nắng
nụ hoa mặt trời thất lạc vào em
nụ xương rồng màu nắng trong em . . .
tâm hồn nở hoa
tâm hồn đầy nắng
em gọi mặt trời
khản giọng gọi mặt trời . . .
miệng mồm đầy máu
em rú gọi mặt trời
giữa chiều
gai . . .
.