Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

cười với đất

 

 

 

nụ hôn cuối đêm đã rơi trên đất
180 ngày 180°
rụng hai bàn tay
ngày chết đuối

khi đã bay vào tận đáy sâu không rong rêu không mộng mị
đã quá u sầu đã quá bối rối đã quá hân hoan đã quá
ngất ngư trên bóng những con đường
lòng những chập chờn

bến cảng trống huơ
tiếng còi tàu nhạt nhẽo chẳng vọng về đâu
giòng sông lịm dần chút hoàng hôn vương trên bến vắng
bóng những con tàu đã xa

chim chẳng chuyền trên sông nước quạnh
cơn gió trêu ngươi
cúi mặt cười với đất

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Phương Kỳ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)