Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Hành hương hồn gạch đá

tưởng nhớ Kazik

giấc mơ trộn lẫn mảnh trăng gạch đá
tiếng chim bắt-cô-trói-cột vọng bên sườn núi cỏ bông lau
mây màu đêm tường tháp đổ
cỏ rêu tiếng gọi côn trùng
cô quạnh tiếng chim thần ngàn xưa vỗ cánh
dưới bóng trăng mọi vật bất thường
có thể ngồi đây một trăm năm nữa
thở & nghe tiếng núi gọi về
phía tây mặt trời máu lún dần
tiếng chim tu hú gọi thằn lằn chắt lưỡi
bóng dơi hoàng hôn mộng mị thế kỷ
gọi to nhỏ những mảnh gạch vỡ bay
những pho tượng gãy đổ
bóng chiều loang dang dở hình hài
tiếng sóng xa vọng vào lòng tháp
thung lũng không mây
suối chảy máu
lại tiếng chim hốt hoảng gọi rừng

*

tiếng sấm xế chiều
những tấm bia đục xoá
những dòng chữ quằn quại
tiếng hát đâu xa
qua giòng lệ buổi sáng
trời mưa trời sắp mưa
tiếng sấm xế chiều
ngồi lại với gạch đổ đá vỡ
ngồi lại giữa tiếng chim chiều tà
tiếng hát xa
trong những lòng tháp đổ

*

cơn gió chiều hầm nóng
ngày quá khứ trôi xa
những chiều hiu quạnh
tuổi xanh lang thang trên thảm cỏ cao nguyên
những mảnh gạch vỡ trong đôi mắt áo não
chiều Mỹ Sơn
con dế ngày gãy đôi cánh tuổi thơ
muốn ngồi lại với một hạt cát trên tay
một mảnh gạch vỡ
một phiến đá
một mẩu bia mòn chữ
thầm gọi thần linh tuổi ơi mệt mỏi
đã già chưa con ngựa khắc trên tường tháp Chàm

*

ngồi lại với đá & gạch
lặng lẽ
thanh thản
lầm lì đá xanh
hoài niệm hoài niệm hoài niệm mãi hoài
những con chim bay vào gạch đá
những cơn gió xanh hơn làn tóc hai mươi
đã qua chưa đã qua chưa
cọng lau già bên suối
sẽ ngồi lại
sẽ ngồi lại

*

vảy rêu xanh trên tai đá tháp trời chiều
cũng lặng lẽ như đôi mắt trời xa
đã đi đã đi giữa mênh mông bóng đổ
nghiêng nỗi chết trên vai
ngày lại ngày bức tường đổ bóng
người sẽ đi & quen nỗi nhớ
chỉ nỗi nhớ hành hạ & thăng hoa
nỗi nhớ tưởng tượng
nỗi nhớ trêu đùa
cười một mình trên trời cao
cơn giông buổi chiều
đợi mãi đìu hiu
cơn giông buổi chiều
trên triền núi mùa không yên nghỉ
mới chớm xuân
hoa sao sớm tàn

*

muốn nơi đây lặng lẽ bình minh
yên tĩnh chiều tà
muốn nơi đây
ngọt ngào chính ta
đã đến đã nghe & đã nhớ
tất cả lời hẹn hò mùa thu
đêm đã đến đành thôi yên nghỉ
ngọt ngào thiêng liêng
gọi câu hát
nằm mơ
ai gọi chính ta
vang vào vách đá
tiếng gạch đổ lòng đêm
tiếng voi rống
tiếng sấm sét chém vỡ mùa thu vòi vọi
ngồi nghe những con đường trôi xa trôi xa
ngồi với cơn gió xế
ai đó nghe tiếng chiều lặng lẽ qua tay

*

bềnh bồng trong mơ
những mảnh tường chạm trổ
quên đi ngày về
quên đi cát đổ
chỉ bằng nỗi nhớ
tiếng thở kia
đáy chiều
nhiều gạch đá
mọc lại kêu gào
nằm im một thuở
&
cao mây bay
im lặng thở
sẽ thấy nụ cười từ môi mắt đá
ngọn gió kia ngàn năm mi lơ lửng
đùa trêu chi
đùa trêu chi
không ai khóc giữa núi đồi mộng mị
kêu gào đùa chơi giữa cỏ cây rừng rậm
những con kiến một mùa hoa dĩ vãng
ngồi lại đếm những vì sao nước mắt
chảy trôi những nụ cười
có thể trong tuổi thơ
những ngày mơ mộng đỏ
đâu đây có hẹn hò
tiếng đùa trong sương mai

*

đá đã hát ngàn năm lặng lẽ
sẽ vui đôi mắt trời xa
&
sẽ buồn một ngày bỗng
biết sợi nước mắt trẻ trung
biết
sẽ một ngày
ngọn gió bay bên kia rừng rậm
không chốn về

*

thung lũng buổi sáng
tiếng chim sườn núi đá
đỉnh núi quắp mỏ chim thần Garuda*
­­mây trên kia ngàn năm lơ lửng
tâm hồn treo nơi nao
tiếng ruồi nhặng
nôn nao sự sống
từng buổi nhịp nhàng những hơi thở đá
những hơi thở ngàn năm rêu rong mộng mị
sẽ ra đi trí tưởng tượng kia
đến cõi miền yên lặng
ngắm nhìn cái chết nỗi cô đơn
bên kia những đỉnh cao vực thẳm
khuôn mặt thần chết rạng rỡ hừng đông mọc trên tháp gạch
những phù điêu đá mòn mờ gương mặt thần linh
những chùm hoa văn dây nho một nghìn năm không động đậy
nỗi buồn kia tiếng thở riêng ai

*

những tượng thần gãy đầu những chóp tháp lở lói
những khung cửa thở dài
những cửa sổ bí mật
hừng đông trên chóp tháp
cỏ non mơ mộng
hoàng hôn bên chân tháp
cỏ gai trở mình
lời hát lời hò tượng thánh tượng thần than thở về đâu
trên đỉnh núi cao kia câu thần chú trí mộng mơ điên loạn
hãy gọi tất cả vì sao của trời cao xuống đây cầu nguyện
lời nguyện cầu chua xót
con người tự lìa xa
& tưởng đánh lừa cái chết

*

ai tự tra hỏi mình bằng bàn tay nhung đỏ
ai gọi kêu mình trên những điện thờ đổ vỡ
tất cả thần linh đều trở về
tất cả chim chóc đều điêu đứng
nói bằng lời gạch đá
đổ vỡ trong mơ

*

tự thảm sát bằng buổi chiều mộng mị
gọi những con chim đen
& con rắn xanh
vẫy vùng trong trí nhớ
sẽ mở phơi tôi trước bầy kiến đen đỏ
sẽ ngợi ca sẽ nguyền rủa
cợt cười & nhã nhặn
thần linh nơi đây đã hoá đá rồi
đã nhìn thấy những khuôn mặt gạch bi thương
những đường gờ sấm sét
ai sẽ mở phơi mình
trước cánh cửa đền thờ ngàn năm lặng lẽ
mối mọt tường hoang

*

con thuyền buồm ngàn năm trước còn nghe tiếng gió
con thuyền về cõi chết
con thuyền bờ bên kia
bể nước thánh cánh hoa màu xám
con thuyền bờ bên kia

*

rơi xuống hồn ta những tảng đá giận dữ
hãy đến mà nghe đổ vỡ
kẻ đập phá chính tâm hồn mình
con ngựa ngu si
bờm ngược gió
trăng mù mờ
rơi xuống hồn ta những viên gạch
hoa văn quằn quại
vết nứt đớn đau
âm thầm chảy máu
rơi xuống rơi xuống từ đỉnh cao
lòng ta thăm thẳm
nhảy vào đó với ngọn cỏ sương mai
nhảy vào đó với cười đùa nước mắt
sâu những đêm quên người

*

rong chơi với kiến đen bên bờ suối
chỉ gạch đá & cỏ
thỉnh thoảng tiếng chim
& tiếng cười chính mình

*

cao trên những vầng trăng mòn mỏi
bóng những ngọn tháp quỉ ma gào thét
chịu không nổi một bóng cây chim hót
những vệt trăng mọc chông
tiếng đàn bệnh hoạn
mi chết đi
tiếng đàn năn nỉ
mi chết đi

*

trong lòng tháp mái thuyền lật ngược
tập ngồi im
uống tiếng con chim hót sớm mai
những gờ gạch bệch bạc
những gờ gạch thách thức thời gian
quái
tiếng con chim xa hút
trên cành cây lạ
với bầy voi
hót đã ngàn năm trước
sao còn rúng động hồn ta
trong lòng tháp mái thuyền lật ngược
trôi về giòng sông chết khi xưa

*

mi cứ tưởng đùa trêu được mây xanh trời thẳm
đừng bật cười chính mi
lừa đảo
ta sẽ hỏi mi những đêm trăng tỏ
dưới cỏ lau
chỗ ngủ heo rừng
tâm hồn mi nhớp nhúa
đáng chỗ nằm của heo

con heo rừng thô bạo
tàn phá bao nhiêu nương rẫy hồn ta

*

dưới cái nắng bao la
chóng mặt
tất cả gạch đỏ đều đứng bật lên
bay & gọi
mảnh hồn ta rách máu
sẽ chết trên con thuyền buồm mười thế kỷ trước kia
gạch đỏ mù loà
bỏ về đơn điệu

*

nắng rát bỏng đôi mắt trời xa
nắng rạo rực đốt thiêu tâm khảm
chẳng còn là ta
cái nắng mênh mông
thần linh ơi thần linh
hãy lắng nghe tiếng động của rừng
giữa trưa sấm chẻ

*

gạch đỏ đứng lên
giữa chan hòa ánh nắng
đi vu vơ
những hồn ma cụt đầu
loài quỷ dữ
dụ dỗ tâm hồn

*

xin cho giọt nước thánh
trên đài thờ năng lực kia
xin cho giọt nước mắt
của nàng vũ nữ giữa thời gạch đá vàng son
mồ hôi của đá
làm mặn hồn ta
tạ ơn thần thánh

*

chiều của những cơn giông trên núi diều hâu mây thong thả
cơn giông bạo ngược
ô hay
mi trêu chọc ư
mi quyến rũ ư
mi hăm dọa ư
cơn giông ngang ngược
ta đã đợi từ đổ vỡ mênh mông gạch đá
cơn mưa chiều hiu quạnh
ta thầm biết sức trẻ nơi mi quái kiệt
ta thầm ghen tị
từ núi đá cao kia
mi trút một lượng nước khổng lồ
lên gạch đá rêu phong
lên hồn ta cạn kiệt
cơn giông chiều nghiệt ngã của ta ơi

*

thanh thản buổi chiều cỏ mượt
mưa qua đi dịu ngọt đất thiêng
những hạt mưa long lanh nước mắt
những bóng người lẩn lút trong tường tháp
nhấm nháp nước thiêng đổ từ trời
những đôi mắt hồn điên thao thức
lẩn lút trong tường tháp
thầm tạ ơn

*

linh thánh cận kề
sương chiều cầu nguyện
những cột trụ cúi đầu
lặng lẽ với rừng thiêng
có tiếng chim ngoài kia xa tít
có tiếng gần đâu đây
có tiếng ai êm ái
thần linh đã về
trên những bậc cấp đền thờ nhấm nháp nước mưa

tpkỳ

————–
*Chim thần tượng trưng sự bình yên của Ấn Độ giáo

bài đã đăng của Trần Phương Kỳ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)