- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

cười với đất

 

 

 

nụ hôn cuối đêm đã rơi trên đất
180 ngày 180°
rụng hai bàn tay
ngày chết đuối

khi đã bay vào tận đáy sâu không rong rêu không mộng mị
đã quá u sầu đã quá bối rối đã quá hân hoan đã quá
ngất ngư trên bóng những con đường
lòng những chập chờn

bến cảng trống huơ
tiếng còi tàu nhạt nhẽo chẳng vọng về đâu
giòng sông lịm dần chút hoàng hôn vương trên bến vắng
bóng những con tàu đã xa

chim chẳng chuyền trên sông nước quạnh
cơn gió trêu ngươi
cúi mặt cười với đất

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Phương Kỳ