Có khi là nỗi nhớ
cắn rứt ta thật da diết
đại loại như cơn rét run cầm cập choàng qua vai tôi
choàng qua cơ thể người tình trần trụi vô thức
Camellia – tôi tự gọi tên người tình
Và giọt rượu tinh mơ anh còn ngất say trên nụ môi – Camellia
Ý nghĩ trần tục quen mọc nhánh thanh tao
trên mớ hổ lốn chiếu chăn sớm sủa
Và tiếng Mi Langbian bất ngờ hót cháo chác ngoài cửa sổ
Lời của người tình còn đang e ấp
như khẽ va vào phòng những nốt valse thật chân phương
lay động giấc người tình ngái ngủ thật trần tục bên tôi.
Em ư ứ kéo vội đậy điệm khoảng phơi bày buổi sáng
Bóng rắn dại tình ưỡn ẹo hiêu nhiên
Trên ngôi đền thiêng ai đó hôm qua vẫn khắc lời thề hứa
bóng Camellia vụt trôi trên hàng dâm bụt đang he hé nở
Để có khi ta mãi vô vọng
về những ngày trước mặt chẳng biết phải làm gì
nên cứ ôm riết tấm thân trần ngây ngải
siết riết, kéo hẳn về phía mình
làm chỗ dựa . . .
.