Tom Christopher sinh năm 1978 tại Little Rock, bang Arkansas, lớn lên ở Dayton, bang Ohio. Ra trường Đại học Pittsburgh, làm nhiều nghề khác nhau trước khi tốt nghiệp Cao Học Mỹ Thuật (MFA) ở Đại học North Carolina ở Greensboro. Anh giảng dạy tại đại học này và làm chủ biên thơ của tạp chí văn chương mới The Backwards City Review.
Về bài thơ “Rhetorical Figures”, anh kể, “Bài thơ này ra đời sau một buổi học có chút cọ xát giữa một vị giáo viên thỉnh giảng và các sinh viên. Ai nấy ra về hơi bị xúc phạm và bực bội. Tuy nhiên, trong giờ học, người thầy đã dùng đến hình nộm Thằng Người Một Chân Đang Đứng. Tôi có ấn tượng sâu sắc về hình nộm và hình tượng này. Chẳng bao lâu sau, tôi cũng có một bộ sưu tập những hình nộm cho những tình huống cần đến sự diễn tả cường điệu kỳ quặc. Những hình nộm này không có mấy ý nghĩa nếu đem so với thực tế của tình cảm và sự trải nghiệm của con người, nhưng tôi cảm thấy chúng nhận ra sự vô dụng của mình, mà theo ý tôi, chính việc đó tha thứ cho chúng.” [theo The Best American Poetry 2006]
Khi một câu cấu thành bởi hai mệnh đề
độc lập, mà cái thứ hai yếu hơn cái thứ nhất,
nó được gọi là Thằng Một Giò Đang Đứng. Nếu nó
cố tình che giấu ý nghĩa, nó được gọi là Nhẫn
Thả Trong Suối Đục, hay nếu đặt để sao cho thanh,
Ong Vò Vẽ Đụ Hoa Lan. Có chập chùng chữ sau chữ,
và hết nửa thời gian ý tưởng ta phun như nước
vòi xịt, nửa thời gian dộng trong đầu ta
như chim hồng tước trong nhà. Khi một câu
hết bất ngờ vì có kẻ nào đấm
vào mặt người nói, đó là Tuyết Lở Đột Nhiên.
Khi thay vào đó người nói bị chặn bằng những nụ hôn
sũng nước, đó là Mây Nhỏ Giọt. Không nên nhầm
với Bánh Kem Nhỏ Giọt, khi ai đó lật đổ
cái bàn, hay Chim Mổ Núi, khi câu nói kéo dài
một giờ rưỡi và chấm dứt bằng một cái chết
giẫy đành đạch. Nếu người nói nằm trên lối đi dành cho xe
say xỉn một thứ rượu rẻ tiền đến nỗi người nghe không thể
mò gần được vào ý nghĩa và do đó vừa bỏ chạy ra lại, vừa kêu,
“Đây là lần cuối,” đó là Chó Chửa Nung Trong Nắng.
Nếu người nói bán tất cả để mua một chiếc xe
mui trần cũ rích rồi lái vào sa mạc với những tiếng thét
chẳng ai hiểu nổi hướng tới những ngôi sao quạu đeo:
Đá Nhức Nhối Đang Cười. Những từ ngữ chắp vá gượng gạo
là Những Con Cá Trên Lửa, đẹp nhưng không mang ta
gần hơn tới Sự Thật hay Vũ Trụ hay Cái Toàn Thể,
vì vậy chẳng thà ta cứ du ngoạn Châu Âu tìm thi thể các thánh
hay uống rượu thâu đêm nghe đĩa nhựa Johnny Cash.
Mọi điều ta nói, ta đã nói cả đời.
Cũng vậy với những điều ta chưa nói. Học thêm
từ ngữ chả ích gì, ta vẫn ngập tràn những nỗi khát khao.
Ngay trong bài thơ này đã có Trăng Vỏ Sò, Chuồng Ngựa
Cháy, Bò Rống Cánh Đồng, Một Trăm Tiếng
Chuông Làng, Cơn Mưa Bướm Đêm. Đâu đó ở trên, một
Áo Rách, một Gái Quê Đang Khóc, một Hài Nhi Buông Rơi
Trong Khói Trước Những Tiếng Quát. Sau đó không xa một
Mèo Trong Hơi Nóng, một Con Đường Rền Rĩ, và cuối cùng
Ba Con Ếch Đốt Rực Bãi Sậy Bằng Âm Thanh.
Theo nguyên tác tiếng Anh bài thơ “Rhetorical Figures” trong tạp chí Hayden’s Ferry Review, sau đăng lại trong tuyển tập The Best American Poetry 2006 do Billy Collins làm biên tập viên khách. Một bản trên mạng:
http://www.3quarksdaily.com/3quarksdaily/2009/05/saturday-poem.html