Bài thuộc thể loại: Thơ
hồi tưởng hoa hồng tháng Bảy
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
Nếu Có Một Cái Gì Chán Nhất Thì Đó Gọi Là Thơ
tôi là một gã nhà quê, nghĩ cách nhà quê
nếu có một cái gì chán nhất thì đó gọi là thơ
tôi làm thơ khi đang chán đời vì không thể rặn ra cái gì khác
Nhiều lần như thế
Nhiều lần anh tự hỏi
Về Melbourne, một thế giới mờ
Nơi em thức dậy mỗi sáng
Bên đồi hoa vàng lạnh lẽo sương giá
Người quan sát
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
sống sót sau giáng sinh
anh nghĩ một ngày nào
anh trở về quê
và “bang”
chết dúi đâu đó [bị liệt giường
chẳng hạn]
Lăn theo trái cam
Năm mười tám tuổi
em đứng trên một ngọn đồi
ngước nhìn trời mơ mộng
khi mặt trời rụng
như một trái cam
Cuộc âm mưu chống chúng tôi
để chúng tôi khỏi nhớ
để chúng tôi khỏi nghe
để chúng tôi khỏi thấy
để chúng tôi khỏi biết
bạc phếch ♦ cách khác
đời sống quá nhiều vây hãm mưa mù
những mũi kim châm chích
những điều nhỏ nhặt
làm vết thương nở to như núi sư
Về một lối mòn
Một buổi trưa ngổn ngang
phía lưng chừng thành phố
Cơn gió lọt thỏm mênh mông bốn bề bức tượng Maria
Ngày tức ngực vỡ toang kinh kệ
con [cặc] gì cũng phải khóc
hơn một ngàn không trăm lẻ mấy chục kiểu khóc
nếu kể ra đến khi nào mới dứt được
rất tiếc: Việt Nam ta không có ai khóc [ăn theo]
như vậy, khóc hiện tại hay khóc cho tương lai[?]
Bóp vụn ý nghĩ
Những mảnh sành cổ cựa mình dưới Bàu Tró
nhiễm trùng lịch sử
vết sẹo Lũy Thầy mưng mủ
thoáng vụt phù
rót xuống
phù vân anh phù du tui
đêm rát ngày rong xớn xơ phù thủy
câu cú xộc xệch
rục rịch lên cơn đồng bóng
Thơ việt [thời hậu hiện đại.]
người về thốt, thưa ỡm ờ
làm ăn thua lỗ bãi bờ bão giông
cũng tuyền những chuyện ẵm, bồng
mà nên nỗi mà ôm lòng chịu, cam
Lá thu
Tan tác nhau vỡ tung đời nghìn mảnh
Chim ngậm trời kéo mây gió tha phương
Dốc tuột núi chìm đáy sâu tuyệt tận
Cổ tích bay từ huyệt đất quê hương.
Vertical Evening Meal
Naked octopi
Having escaped from the ocean
Now lie on their sides above green vegetables
Shaped like coins.
Ở đây có vở kịch Havel vừa diễn
nếu ông là người Việt Nam
hẳn ông đã bị nguyền rủa
vì để đất nước phân chia
Tháng thứ 13
Trong tháng Mười Một địa ngục của ta
những con chim vẫn còn bay
hoặc bị những con mèo ăn thịt
thơ rời XII
anh nhớ ngày của một người mới vào nghề
kéo và hạ màn
tắt ngấm, trở về, đốt một cái gì
một cái cớ
bài ca nhị nguyên
tôi bất nhất
có thể phân thân
chẻ tôi. làm hai
nửa ngồi xe lăn
nửa đẩy xe đi tìm giấc mòng dĩ vãng
Cười ngậm miệng
Cười ngậm miệng là em thành khẩn nọ
Tóc chen đan trong điệu vũ trăng tàn
Ta cầm mãi một bơ vơ thoảng gió
Cố tìm gì sao núi tuyết da nhăn?
Gọi ♦ Giếng
Mắt nàng có hình hạnh nhân, màu gần như hạnh nhân, một màu
tôi không hẳn gọi được tên.
Nàng gọi tôi bằng một cái tên tôi không nhận ra có bao giờ
là tên tôi.
Đời như giấy mỏng
cũng có thể cái chết là một bài thơ
thi sĩ phải viết trước khi ra khỏi cuộc đời
để hoàn tất nghiệp thi ca
Trời, Lạnh ♦ Buồn buồn làm thơ việt
ngó về quê, quê ám sắc lẻm
mùa măng động kinh lời thất tung
cảnh tượng trôi trước mắt úng, lở
đầm đìa mộng dở, vô hình chung
cứ lòi ra ngoài túi áo
gù cái lưng khòm xuống đời
nhược tiểu
trong lòng mỏ thân phận
tối đen. nơi ánh mắt người dân bản xứ

Bình Luận mới