Bài đã đăng của Michael Palmer
Gọi ♦ Giếng
Mắt nàng có hình hạnh nhân, màu gần như hạnh nhân, một màu
tôi không hẳn gọi được tên.
Nàng gọi tôi bằng một cái tên tôi không nhận ra có bao giờ
là tên tôi.
Chiếc giày kim cương của em
Ðừng viết về nỗi không nhà
hay chốn thân quen xa nhà.
Ðừng viết về chiến tranh,
dù em bênh hay chống,
vẫn là chiến tranh chết tiệt.
Mặt Trời
Tôi sẽ bàn về cách tôi dùng hậu tố và chấm phẩy, đóng kín Ông Vòng Tròn bằng một nét bút, xé tranh vải từ tuờng, ghép vào nàng, cùng trải những tư duy giống nhau cùng một lúc, ghi chúng vào lá sơn trà…

Bình Luận mới