Nếu tôi không nhìn cái máy in nó sẽ in một điều tôi
không nhận ra.
Cặp mắt kiếng bị vỡ hắn quẳng vào hồ
Hồn Mất hay Hát Muộn.
Tôi nhận ra cái hồ.
Vào mùa đông nó đông lại đây không phải mùa đông.
Trong mùa trơ trụi ấy chúng tôi mang giày trượt và khắc
những đường nét phức tạp lên băng, những nét
hoàn toàn chính xác, và thành những răng cưa không khí.
Bên bờ hồ chúng tôi uống thứ trà hóa trang thành
bia Moravia.
Chúng tôi ngắm người câu cá cắm cúi trên thuyền, nhiều cặp đi dạo
giữa các cây liễu và cây thiên khuất, tập dượt cho
một cái gì đó chưa biết.
Mắt tôi bỏng rát vì chói.
Tuy vậy tôi nhận ra người đàn bà ngồi đối diện.
Mắt nàng có hình hạnh nhân, màu gần như hạnh nhân, một màu
tôi không hẳn gọi được tên.
Nàng gọi tôi bằng một cái tên tôi không nhận ra có bao giờ
là tên tôi.
Vở kịch nó tiến triển tốt chứ họ có thuộc vai của mình không
anh có phải trở về không nhỉ.
Có phải anh viết lại màn một.
Anh có biết Khu Kênh Đào những dãy nhà kho ở đó.
Người đàn ông bị đốt.
Đồ đạc vẫn ở cạnh hắn.
Coi cái cô kia đang hất mái tóc.
Tôi có một người thầy hồi xưa từng nói về những sự cân xứng
hoàn hảo.
Ông ta mời tôi tới căn nhà nghỉ của ông ta bên bờ biển.
Bây giờ đúng là anh phải đi đấy ngoài ra tôi sợ rằng chúng ta sẽ bị
trông thấy.
Họ lướt đi trên mặt gương của cái hồ, lẻ loi
và từng cặp, không có nhạc trừ tiếng lách cách
giày trượt.
Nàng đang tập những hình số tám.
Làm sao để làm tình với
một cái đồng hồ trên cổ tay
Có một hòn đá trong giếng nước,
một văn bản gập lại
Cây táo gai, cây sồi trắng
chim gõ kiến, chim nhại
Con, đứa gái và đứa trai
Đứa nào đã ra đi và đứa nào sẽ tới
Bài hát bên trong một bức tường
“Nhà nhỏ trong rừng lớn”
Đường sá quanh co với tên nước ngoài
Còn giấc ngủ
được đánh vần không phải bằng chữ
nó mơ về chính nó
Theo nguyên tác tiếng Anh “Call” và “Well” trong Michael Palmer, The Promises of Glass (New York: New Directions Books, 2000)