Một buổi trưa ngổn ngang
phía lưng chừng thành phố
Cơn gió lọt thỏm mênh mông bốn bề bức tượng Maria
Ngày tức ngực vỡ toang kinh kệ
Thời tiết ngã ba đèn đỏ chưa biết ngả rẽ
Hư vô đời sống là điều dự báo trước
Trên cả các định luật
Thực thể đang bị vũ trụ bào mòn
Khải huyền lỗ đen là khoảng không vô tận
Ngói đỏ hoen rỉ mảng trống trước sân thánh
Hiện thân nguyện khẩn câu thơ về một lối mòn
Vần điệu mòn dấu tay
Bước chân mòn chốn quen
Hoa mơn man mòn giá đổ
Đời sống mòn thân phận
Cửa gió khép mất hút ngã sáu dòng người lũ lượt ban tối
Chúa quỳ đổ sụp thân thể chưa đủ cứu rỗi bản thân
Đừng phí phạm đời sống loài người đang ma nơ canh tủ kiếng
Lá treo những nhánh sáng lấp lánh đêm hài đồng
Cười lên đi em cho đời sống càng thêm cay độc
Vỡ tung căn phòng mà ngộ nhận lên ngôi
Ngày trôi qua nửa dốc tóc nghiêng chiều không phanh
Trước hang đá chưa từng nở hoa
Chỉ tàn rụng năm cánh
vương vãi như hoang tàn
sau cơn ma mị.
17/12/2011
.