Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

sống sót sau giáng sinh

 

 

anh nghĩ một ngày nào
anh trở về quê
và “bang”
chết dúi đâu đó [bị liệt giường
chẳng hạn]

người cộng sản
họ làm cái quái gì chứ?
tức cười ở chỗ đấy
sự thật là chưa bao giờ
biết

tại sao họ đi xua
đuổi
hơn một triệu người
những đồng bào của họ [trong đấy có anh]
ra biển cả

họ làm cho anh từng khốn quẫn
khốn nạn
rồi giờ
anh trở thành kẻ làm thơ
sống
với chứng đau xương sống
kinh niên

mà này
– bạn có biết chứng nói lảm nhảm   
trong giấc ngủ của kẻ sống xa quê lâu năm
là gì không?

bạn cứ tưởng tượng đi
đúng
điều đáng buồn nó đã gây cho anh
không ít rắc rối khi luồn
cúi

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)