Trang chính » Chuyên Đề, Du Lịch, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trở lại cao nguyên ♦ Cánh vạc phương Đông

Rng800x600_thumb_thumb.jpg

 

Rng-800x600_thumb

Rừng Nao Nao

Ảnh: Đoàn Minh Đạo

 

Trở lại cao nguyên

Tôi trở lại cao nguyên
Rừng mê hoăc
Từng gốc thông kỳ công chận những vạt rừng sạt lở.
Chiều, chiều gọi nhau chỗi dậy
Hãy hồi sinh từng cỏ tranh, từng thông  già, từng
dương xỉ
Hãy đắp đầy kí ức chúng tôi
Những suối reo, những đá tảng, những vách núi đá dựng.
Chiều cao lên, cao lên lặng lẽ chuyến xe
chợt hiện
Tình tự rừng
Giã biệt trung nguyên
Rừng cứ tràn lá thông
Kim
Rừng mê man lá
Diệp
Gọi suối đi
Đa Mê
Người đi đã về!
Lan rừng thổi cánh trùng vây lạnh,
Măng rừng nhú vú trần cao nguyên,
Chào những chiếc gùi diễm phúc gái núi sơ nguyên
Các em đẹp hoang đường
Kính mừng các em.
Trở lại Lâm Viên
Và rừng cho ta hoan lạc – ôn hòa
Dat Alliis Laetitium Alliis Temperriem.
Đà Lạt diệu vợi cỏ hoa.
Ngày trở về soi từng kỷ niệm,
Căn nhà gỗ cửa sổ tường rêu,
Tử đinh hương rải phấn.
Hãy đổ đầy chúng tôi
Bằng hương da đào hoa của các em
Tuôn ra từ các giảng đường
Sũng đầy ký ức ngày mưa.

Chiếc dù che chung niềm bí mật
Nụ hôn.
Kính mừng các em xóm học
Đã dâng đầy hạnh phúc chúng tôi.
Anh đào trở lại
Các em cũng trở lại với xuân thì
Trên các lối đi
Forget me not
Học xá đồi hoa lối về
Pensée
Cửa sổ phòng em
Muguet
Hãy đánh thức em những hoa chuông nhỏ hò hẹn trữ tình
Những bài thơ trao nhau đều như giảng khóa.
Câu hát buổi chiều xuống phố
Thơm hàng quán vỉa hè.
Tiếng dương cầm ngõ đêm
Chopin Nocturne
Hoài niệm nao nao.

Marguerite cánh sao phủ cuối tường
Mặt hồ màu nắng xa xăm hồn nhiên trắng xóa.

Vâng tôi biết hè về
Mimosa vàng hoa
Những dòng tin chiến sự xoáy sâu tim óc.
Hướng dương nắng vàng
Hè đỏ lửa.
Hạ vàng Kim trâm
Đèn vàng thâu đêm thao thức mùa thi.
Giảng đường âm thầm
Chị vẫn đi về mỗi buổi.
Quên những chiều thủy tạ
với người tình sai hẹn chiến chinh.
An Lộc còn nhưng chàng đã mất!
Cỏ cây ẩn mật cúi đầu
Hồ nước chau mày, phải chăng đó là sự thật?
Rừng núi kháo nhau về lần dã trại của chàng
Đỉnh Lâm Viên đã khuất.

Tôi biết
Chị không là sương phụ
Nên giọt nước mắt phải dấu ngược vào đêm.
Ôi nước mắt và tóc chị cứ chảy xoã dài như những dòng thác ở Di Linh
Chỉ mình chị biết!
Sáng tinh mơ sương vẫn còn phủ tràn trên phố Hoà Bình
Chị lủi thủi một mình
Niềm an bình nào đã vuột.

Cành đào mùa trước
Mờ mịt như mơ.

Đà Lạt cho chị hoan lạc- ôn hoà và cả nỗi đau
đã mịt mờ trong dĩ vãng
Chị đã quên
Kính mừng chị.
Tôi chẳng muốn nhắc hoài chuyện cũ
Ký ức rừng Ái ân,
Chiều mơ hồ Than thở.
Từng góc phố, bờ hoa, mái nhà, rào gỗ,
Từng người tình ,bạn bè một thủa,
Nhạt nhòa trong trí nhớ câm.

Chuông sơn tự thỉnh từng tiếng một
Chuông giáo đường đổ từng tiếng một
Tâm người từng một lãng quên.
Tôi trở lại cao nguyên
Tôi mê hoặc ký ức tôi
Rằng hãy yên nghỉ
Requiem!
Rừng hãy nghỉ yên!

Biển (800x600) (2)

Biển Lẽ Hằng

Ảnh: Đào Minh Đạo

Cánh vạc phương Đông

Tôi như cánh vạc di trú
Vượt ngàn trùng
Từ những rừng tràm ngập nước phương Đông
Chao cánh đón bình minh bến bờ xa lạ
Xin chào những bờ đá dựng, những cánh rừng
trùng điệp tinh mơ
Chào Big Sur ẩn hiện giữa sương mù
Đã mơ hồ diễm lệ
Mặt trời lên, vút rực sáng hồng xóa đêm vũ trụ
Phơi vịnh thơ bãi cát ôm bờ
Từ  Partington vòng kín mật ánh qua Vịnh Ngọc sóng
điệp trùng
Biển Thái Bình kỳ vỹ
Rưng rưng tùng bách nắng rừng tự do
Rộn ràng vòm lá
Hãy cùng tôi hợp xướng
Nào sẻ lam điền, chim chích thiên thanh
Đây bài ca như cơn lốc vóc hình
Ngược về bình minh nguyên thủy
Lướt trên rừng nguyên sinh
Suối thác tinh tuyền
Hãy dựng lều trên bãi cát tiết trinh chưa một lần đạp dấu
Em thiên nga bản địa
Nhan sắc diễm kiều
Buông thả trôi giữa dòng sông êm đềm ở Big Sur
Em vươn cánh thần tiên trong vũ điệu tình thơ
Bay vút trời xanh
Thăm thẳm thiên thu
Vào trời hoang vắng
Tôi ngưỡng mộ hoa rừng nắng
Hiển dương thác đổ sáng thông vàng
Arroyo Seco đồng xanh cỏ dại hoa ngàn
Lên cao ngàn bộ ta nằm thở
Hồn bay theo bước da đỏ mênh mang
Thủy ngạn hoa rực rỡ 
Thả trôi đi trôi đi ở Molera
Xa vắng mãi sông muôn đời giao phối biển.

Ôi cánh rừng trầm mặc
Vẳng tiếng chuông buông giữa hư không
Nhớ thương trời hoài niệm
Dòng sông trầm mình tuyệt tích đời tôi
Dòng sông nào từ mười năm trước
Tôi đã đau chất ngất lời thơ
Qua Tang Càng
Trời Tinh Châu mà nhớ Hàm Dương
Hai mươi năm tôi thở hương RừngTràm
Ở Thất Sơn ,
Chiếc thuyền lá trôi
Hai mươi năm vẫn xuôi hoài trong mộng mị
Rừng Đước Cà Mau
Tôi đã mắc đời tôi trên chiếc võng chiều
Ôi điêu linh dập dìu thân vạc
Hải ngạn nào lặn lội mưu sinh
Xin một khắc vợi
Ươm nắng vàng dưới tán sồi nâu
Nhớ từng cung sầu Cổ bản
Dạo Tứ đại oán,
Hận tiếng đàn tài tử đa mang
Ôi những em di điểu
Cánh sẻ đất chàm
Nhạn duyềnh đá ngang trời bay liệng
Vang vang tiếng đời trống vắng nắng nghiêng
Cứ hót đi mùa xuân về hoa nụ thiếu niên
Làm sao các em hiểu
Tiếng thập lục huyền xé lòng tôi điệu Nam ai
Ôi thập giá đời
Bóng đổ nặng xuống  vai
Thương ai lưu lạc.

Tháng Năm, tháng Năm như loài cá voi xám
trở lại Bering
Loài thiên nga lãnh nguyên di trú
Chào Big Sur ta xoãi ngược cánh chiều
Bay xiêu lạc về rừng tràm
Ta biết quá khứ mãi buồn, xin dạo một khúc Xuân
Vẫn cần trở lại
Như kẻ tìm phần mộ mình
Sau một đời mệt mỏi
Nếu ai tự hỏi
Cũng một lẽ hằng!

2011.

bài đã đăng của Đoàn Minh Đạo

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)