Bài thuộc thể loại: Thơ
trong mưa, nghĩ về những ngọn nến. candles in the rain
những chiếc áo màu vàng
dưới hàng cây. khuynh diệp. của mùa thu
mang logo chống quỷ
với những dòng dụ ngôn
như lát gươm
Những Lời Thì Thầm Của Mưa Chiều Xa Vắng
không có ai chạy ra khỏi giấc mơ đêm
người ta cố nuốt những cơn ngáp đến rách quai hàm
chỉ có vài người sống sót
sau khi tôi tuyên bố đóng cửa tiệm barnes & noble
Thất nghiệp
Trống rỗng nỗi cô đơn
Xẹp lép niềm mơ ước
Cơn lốc bill cuốn xoáy căn phòng
Lung lay cội phần gốc rễ.
Dấu thánh
Em làm dấu thánh trên cánh đồng
Linh tượng buồn trăm năm nở loài hoa dại
Anh hái ánh sao biển ném vào không gian cho bầu trời đêm lấp lánh
Phạm Duy, tình yêu của tôi?
Thỉnh thoảng tôi còn nghe Trở Về Mái Nhà Xưa
lời Việt.
Thích nghe lại bài hát cũ của tuổi học trò ấy
vì tiếng nhạc hay vì lời ca?
Dunno. Tôi không biết.
Sáng nay ra caffe trieste ♦ ngắm đêm
Tôi đứng
Càm ràm jack kerouac
Ngay cửa [khi đó allen ginsberg một số tên tuổi nữa đang bên trong quán, và bạn
mật thám ♦ tài tử đa cùng
những đôi mắt trừng qua cửa sổ
liêm phóng cả một đời
tôi làm gì. loay hoay thế nào cũng bị canh chừng nghiêm nhặt
thế lực giám sát vô hình
đá lỗ muôn chiều
bầy ngựa cụt giò đêm nay không
đi khắp ruộng có nhiều hột mùa
màng rơi vãi theo hình chiếc nón
vàng dãy núi biết xoay biết sở như
đứa con rơi của ánh nắng chiều
Những Ý Niệm Còn Lại
Hãy nhìn về mặt trời vô sắc
lộ gần giữa khoảng không
khi các cao ốc vừa gục ngã và biến mất
bằng vận tốc của một bài thơ lãng quên.
Szeptember
Thảo nào đêm chớm thu mướt lặng khoảng im lìm hiếm có của mơ màng âm thanh quên lên tiếng, khiến bước chân thư thảo dạo phố đêm, bồi hồi như thể quay về chập chờn làm một với những bờ tường, tháp chuông, đường đá…
Trọng tội buồn
Anh thật sự biết mình đang sống
trong thế giới của bầy kiến lửa
anh không thể thiếu em
trong cơn mơ không có chiếu
chỉ có chông và nhà hàng
Gửi vỉa hè Sài Gòn
Mần một bài thơ xù xì
Nhờ gió tháng Chín mang đi
Về thăm vỉa hè góc phố
Đến chào quán xá mộ bi
Nơi Này, Ngày 6.09.2011, Nửa Đêm ♦ Đêm
ở phố Hai Bà Trưng
tôi gặp những lời nói
hai mươi bốn tiếng trước và hai mươi bốn tiếng sau
rất nhiều con đường có lời nói
Vườn phiến loạn
Vườn phiến loạn còn tươi
Um tùm, trong trí nhớ
Muôn hạt thóc lượn bay…
Tới đây đi! gió xoáy!
bà lão / the old woman
tôi không quen bà
chắc bà đến từ một nơi nào đó
bà không có mặt, không tên…
the eyeless eyes sparked the angst of silenced deaths
and the faceless face radiated sorrows the world yet to name
Dị mộng
Em nuốt vào, nuốt vào từng núi tóc
Tóc đổ đen, tung xổ, rối nùi,
Tóc cuồn cuộn chỉa ngang, đâm dọc,
Tóc mọc ngược, nảy nghiêng
thơ rời IX, 2011
người ngã trượt lưng đèo
dấu thích đầu vai
chữ núi xanh chầm thiếp nhớ
đầm ô loan con buốt nắng phía hôm kia
Gửi người bạn viết tuổi thanh xuân
Cứ đánh thức lương tri dân tộc thức tỉnh
Quá nhiều bão loạn, máu chảy dưới chân cầu
Chiến tranh không phải là vết thẹo
Sao cái xấu làm bạn và tôi đau buốt
biết. và sợ
tôi biết những người dị ứng
với vần điệu cung quăng
tôi làm thơ cung đình
bài thơ tôi bẻ gập
chợt vang lừng núi sông
Trận chiến cuối cùng ♦ Trái tim hoạt náo
Trước đây hắn
là một võ sĩ,
từng đấu mười hiệp
Giờ đây hắn quan sát
Mưa và Khói
tôi muốn nhìn chúng upside down
và nghe một bản jazz mỏi
trước khi trong tâm thức tôi hiện ra những
chiếc sọ người
treo ở đầu cột điện
một cách, nhược tiểu và nô lệ, khác
phải chăng nỗi khốn khó bần cùng
đang keo sơn con người với khoảng vệ hè có được
hơn là sông núi
Ối ♦ Treo cổ
đóng kín một khung cửa mềm thị thức đen ngòm luyến láy từng
trận mưa nước miếng ồ ạt nén nhét vào kẽ dính vết thẹo lõm
của triều dương nâu nghẹt thở kéo tóc khu vườn
Xung quanh
đóng sập hai cánh cửa
gió dữ chạm tóe ở ngoài
đôi mắt đục ngầu đục ở ngoài
chiếm hữu không gian xanh

Bình Luận mới