Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

bà lão / the old woman

 

 

 

bà lão

 

tôi không quen bà
chắc bà đến từ một nơi nào đó
bà không có mặt, không tên, không nhà, không thân thích
mặt bà đã bạc phếch thời gian
tên bà đã bị thảm sát trong mùa Tết Khỉ
nhà bà đã bị tịch thu cho cuộc mở đường hùng vĩ
gia đình bà đã nổ tung theo khói lửa binh đao

bà cứ đến tìm tôi
bà lão này
tôi không quen bà
bà ít khi nói
bà chỉ nhìn chăm chăm vào trời đất phía trước
qua cái hố rỗng của đầu bà
đôi mắt vô mục lóe cái uất ức của những cái chết thầm lặng
và khuôn mặt vô diện tỏa ánh tủi sầu thế giới chưa kịp đặt tên

bà cứ nói với tôi
bằng bài độc thoại vô tự
bà lão này
tôi có quen bà không?
tại sao tôi nghĩ về bà nhiều thế?

bà lão này.
{quá khứ giấu mặt của tôi}
chắc tôi đã gặp bà ở đâu đó
có điều tôi không biết
đâu là đâu
và không nơi nào là bất cứ nơi nào
cả bà và tôi đều đã bị hất ra, tung lên, bay quanh,
chúng tôi không còn biết
mình là ai, đang ở đâu nữa
bà, người đàn bà già nua tôi không quen biết,
cứ đến tìm tôi
trong tiềm thức khi tôi ngủ
trong cái cớ để tôi thức
sự xuất hiện của bà bắt tôi phải hỏi:
tôi đến từ đâu?
trước khi tôi ngủ lại
mơ thấy mặt bà, tên bà, nhà bà, gia đình bà
và tôi ôm bà
với nụ hôn của mình
từ bên kia vũ trụ
vẫn còn đẫm tro than

 

 

 

the old woman

 

i don’t know her
she must’ve come from anywhere
she didn’t have a face, a name, a home, or a family
her face had faded with time
her name was murdered in the Offensive
her home was seized for the expansion of the roads
her family was scattered with the arsenal blows

she keeps coming to me
this old woman
i don’t know her
she rarely spoke
she stared into the sky and scape in front of her
through the hollowness of her head
the eyeless eyes sparked the angst of silenced deaths
and the faceless face radiated sorrows the world yet to name

she keeps talking to me
in this soliloquy that has no words
this old woman
do i know her?
why do i care about her so much?

this old woman.
{my shrouded past}
i must’ve known her somewhere
except i don’t know
where is where
and nowhere is everywhere
we have both been flown out, up, and about,
we no longer know
who or where we are
she, this old woman i didn’t know,
keeps coming to me
in the subtexts of my sleep
and the pretexts of my wake
her appearance asks me to ask:
where did i come from?
before i fell back to sleep
dreaming of her face, her name, her home, her folks
and i embraced her
with my kiss
from across the universe
that is still ashy

 

 

 

.

bài đã đăng của Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)