Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Tứ Hải Nhất Gia

 

 

 

Linh dược râu mãnh hổ


Trong kho tàng truyện cổ Hàn Quốc, có một câu chuyện về con hổ dữ khét tiếng trong vùng. Tiếng kêu của nó rất ghê sợ, và sự hung tợn của nó làm kinh hãi ngay cả những tay thợ săn lành nghề nhất.

Ở ngoài cánh rừng là một khu làng nhỏ. Dân cư trong làng không ai dám đến gần hang cọp. Sự hiện diện của nó là một nỗi kinh hoàng mà dân làng không dám nhắc đến. Những ai không may bị cọp vồ trong rừng thì không kịp thốt lên tiếng thán cuối cùng.

Có một phụ nữ trong làng rất đau khổ vì lấy phải một ông chồng hay cau có và khó đăm đăm. Một ngày nọ, cô đến vấn kế vị hiền triết trong làng. Ông bảo, “Chỉ có một cách duy nhất, là nấu râu cọp dữ cho chồng cô uống.”

Tuy sợ thất kinh khi nghĩ đến việc phải đi tìm râu cọp để chữa bệnh cho chồng, người phụ nữ ấy vẫn quyết tâm đi tìm linh dược để cứu vãn hạnh phúc gia đình. Cô tìm mọi cách để tiến vào hang cọp, và mỗi ngày, cô cố gắng đợi lúc nó ngủ để đến gần hơn. Khi nó thức dậy, cô tìm cách tỏ vẻ thân thiện với nó, và cho nó ăn những thớ thịt tươi.

Sau cùng, cô cũng lấy được râu cọp và nấu cho chồng uống, nhưng ông chồng vẫn tính nào tật ấy. Quá đau buồn tuyệt vọng, cô lại chạy đến với vị hiền triết. Ông bảo, “Nếu cô có thể chinh phục được một con mãnh thú giết người, thì tại sao cô không thể chinh phục được chính người phối ngẫu của mình?”

Thế mới biết, linh dược không nằm trong râu cọp, mà nằm trong quá trình nhẫn nại để chinh phục một đối tượng có nhiều thử thách.


Vào hang cọp

Quá khứ đau thương cũng là một “phu quân” khó tính. Đôi khi một dân tộc rất khó xoay sở với quá khứ của mình, và rất nhiều vị hảo tâm hay có lòng yêu nước đều muốn đi tìm một phương thuốc để chữa bệnh cũ. Nhưng có lúc, thuốc mới lại không chữa được bệnh cũ.

Con mãnh hổ của quá khứ cũng vồ chúng ta. Nó có thể giết chết chúng ta và rất có thể không để cho chúng ta thốt lên tiếng kêu cuối cùng. Sự trầm tư của những người đã từng đương đầu với chiến tranh có thể được các thế hệ mai hậu hiểu như một sự thinh lặng. Một sự thinh lặng hiện diện do nhiều nhân tố: khoảng cách thế hệ, khác biệt văn hóa, bất đồng tư tưởng.

Xây tường đắp lũy để chống cọp cũng không phải là giải pháp. Con cọp vẫn tung hoành bên ngoài, và chúng ta chỉ có thể tự nhốt mình giữa bốn bức tường chết. Bức tường của quá khứ. Ai sẽ trả lời cho chúng ta về một lịch sử chưa được giải thoát?

Trong vài chục năm nữa, các thế hệ Việt hải ngoại sẽ nhận diện những di sản lịch sử và văn hóa của giai đoạn hậu bán thế kỷ 20 như thế nào? Tuy chúng ta không thể thay đổi lịch sử của quá khứ, nhưng chúng ta có toàn quyền chọn lựa cách thức và cái nhìn để làm nên lịch sử cho tương lai.


Trong lòng các thế hệ ngoại biên

Nếu chúng ta lấy mốc điểm 1975 để bắt đầu cho sự hình thành của cộng đồng người Việt hải ngoại, thì đây là lần thứ ba mươi hai chúng ta cùng nhau kỷ niệm ngày cuộc chiến Việt Nam kết thúc.

Tuy hơn ba thập niên đã trôi qua, nhưng tình cảm của chúng ta dành cho quê hương vẫn không giảm đi, và sự gắn bó của chúng ta với nhau ngày càng đậm đà. Đó là vì, mỗi tâm hồn Việt vẫn thao thức tìm về cội nguồn và tìm về một tiền đồ rạng rỡ hơn cho dân tộc.

Ôn lại biến cố 30 tháng 4, trong tâm tình hướng về Quê Mẹ, chúng ta cùng nhau kính nhớ Tổ Tiên và mang đến cho nhau cái hương vị đậm đà của tình dân tộc, và những giây phút lịch sử thiêng liêng của càn khôn hoán chuyển.

Qua những kiên nhẫn và bền bỉ, chúng ta cùng nhau giữ gìn một nếp sống thật đẹp của dân tộc Việt. Chúng ta cũng mượn đời sống hằng ngày làm một nhịp cầu để đến với nhau, để thắt chặt tình thân giữa các thế hệ trong gia đình, và để gắn bó hơn với nhau trong một cộng đồng thái hòa.

Những sự duy trì văn hóa của cộng đồng Việt Nam sẽ không chỉ là một sinh hoạt của người Việt chúng ta, nhưng là một đóng góp văn hóa vào đời sống đa chủng tại địa phương cũng như toàn quốc Hoa Kỳ.

Thế nhưng, trong dòng sống Âu Mỹ hay trong xã hội hiện đại nói chung, cơn lốc của trào lưu đa văn hóa tạo nên một không gian mới và quyến rũ người ta ‘quên’ văn hóa gốc của họ – cho dù đó là Tây, Tàu, Ý, Việt. Đây cũng là hiện thực đối với những thế hệ trẻ Việt Nam hải ngoại (cũng như trong nước) hiện nay.

Các thế hệ trẻ sinh trưởng ở hải ngoại không cần đến văn hóa Việt. Nghĩa là, môi trường văn hóa chủ lưu nơi họ đang sống đã quá phong phú, quá bận rộn, quá ‘ngầu’ và đã chiếm hầu hết tâm tư thời gian của họ. Nhưng họ có cần Việt tính không? Có cần hương vị Da Vàng không? Có cần nhận diện với một nền văn hóa ‘mờ nhân ảnh’ không? Bát canh của Mẹ có ý nghĩa gì? Ánh mắt của Cha có còn chút gì thắm thiết chăng?

Làm thế nào để mối dây văn hóa ấy được kết nối qua không gian và thời gian? Một trong những phương cách tưởng chừng như quá bình thường, đó là đối thoại, nhất là các cuộc trao đổi thân mật về những đề tài mà các bạn trẻ quan tâm. Những diễn đàn lưu động như thế, rất mong, sẽ nối kết các bạn trẻ gốc ‘hải ngoại’ toàn cầu và giao lưu những suy nghĩ về các thế hệ ngoại biên.

Liệu chúng ta có thể phóng cái nhìn mới về kỷ niệm biến cố 30 tháng Tư: để coi đó là một sự bắt đầu, một sự khai phóng của Hương Việt đi vào quỹ đạo thế giới, trong ý thức về những đa tuyến trầm ca của lịch sử dân tộc?

Trầnguyễn Trangđài, Manhattan tháng 4, 2007

bài đã đăng của Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)