Bài thuộc thể loại: Thơ
Ngọn gió tự do
Ngọn gió lẻn vào ngôi nhà hoang
Của người nông dân mất dất
Mùi tự do nồng nặc
Sau cơn hốt hoảng chạy dài
Tranh, xúi bẩy
có ngọn lửa bùng nơi khóe mắt
giọt hỏa cầu xuyên tâm
tự giác đi về không han hỏi
cho dù chiều đã cải táng dung nhan
ngủ nắng
đêm tôi ngủ trong nắng
từng đêm chói chang quen thuộc
nắng cháy phố Hoàng Diệu Hà Nội
nắng khét Nguyễn Thị Minh Khai Saigon
Khúc hát người vị vong
Ai tự trùng xa thổi gió về
phải hồn giỡn biển sóng lầm điên.
Trăm năm ngờ rã chìm quên bóng
vẫn réo quanh thềm rợn nước nghiêng.
Mây bay
Từ trên biển mây trắng
Ta hôn em trong hoang sơ
Hai đứa ăn mày nhân thế
phận người phơi trắng mây
về san francisco ♦ toàn cảnh… ♦ chiếc xe chở xác…
kẻ tuyệt vọng
chạy vạy khắp cùng trời
cuối đất
với khẩu shotgun lăm lăm trên tay
Lời con đom đóm ♦ Điều biển muốn nói
Biển cồn cào, gào thét, ta quên mất
Biển ôm choàng, hôn bờ cát, ta quên mất
Biển ì oạp mạn thuyền chài, ru hời giấc ngủ, ta quên mất
Ruỗng hương
đêm rớt ngã bờ ngực dậy thì
khuôn thịt da ngây ngô lửa sống
ngọng ngịu từng chiều
từng chiều
Qua một đêm đến ngày… ♦ Hát
thêm một ngày đàng hoàng trôi qua
sướng chi lạ
sờ nắn lại chân tay mặt mũi
đủ cả
Lõm một khuôn mặt người
Ngất ngưởng cuối chân trời
Có đám mây trôi ngang như rạch mặt
Ăn vạ một chiều bình yên
Phố lõm một khuôn mặt người
Biệt kích Mỹ
Trong thế giới không gian ảo đầy hoang
tưởng điên rồ hắn tưởng hắn đã trở
thành một chiến binh siêu đẳng một chiến
binh biệt kích Mỹ vô cùng lợi hại
Waiting
I forgot today is Monday
I’ve been waiting for this day, so to say,
for chance to see a painting, view a few poems
watch a dance on TV, danced by a girl whom I never liked, really
bên ngoài chiếc hòm mri, là áo quan ký ức
chiếc hòm mri
ồn ào của máy móc
vài ba tiếng đồng hồ giả chết
cứ như thiền trong hơi thở định thần
bỗng điên ♦ đối thoại
kẹt xe trên xa lộ
nước mình kẹt mãi sao
dậm chân trên xa lộ
Biển Đông sóng nổi ngầu
Trong xứ sở ẩm thực
trong xứ sở ẩm thực mọi thứ đều bốc mùi
mọi thứ đều tròn trịa mọi nẻo đều thơm tho
mọi cái đều ăn được mọi mặt đều hoành tráng.
Trên chiếc cầu đời
em ngồi bên đường viền dự tiếp phần nghi lễ tiễn đưa
thiên sứ già nua rùng mình vớt vát những rối răm đám phù vân thon thót giả danh
những ảo giác lưỡi lê đâm vào từng giấc mơ đầy mùi thuốc ngủ
Đổi thay
có lần thuyền ghé tạt ngang
chở theo tiếng nước rộn ràng bến tôi
cuối ngày nắng đổi tên rồi
lúc xuyên chạng vạng, lúc trôi ráng chiều
Thay câu trả lời
tôi trích dọc ngang thơ và nhạc
như một loài lý lịch điếm đàng
mùa thu đã chết không còn trăng rơi bên thềm
nous ne nous verrons plus sur terre em nhớ cho
rượu, tự phê bình chơi
ta ngoại giao hai tay
thiếu điều cả hai gối
dĩ hoà quý quỳ quỵ
vàng mười khỏi nghĩ ngợi
Sau cơn mưa trời chưa sáng
Người đàn bà cúi xuống bên đường
Kéo váy lên bên nụ hoa vàng: đứng
Trên điểm cao nhất của lịch sử
Khi chị quay ra tìm người đàn ông
Anh ta đã biến thành con dế hót vang bờ cỏ
đường còn lại một chiều
có lẽ dễ yên lòng
khi đi cùng một hướng
một chiều nghiêng cho những dáng buồn
một kiểu hòm cho cái chết chung chung
Những khúc cơm nguội
Miệng em như nòng súng
Nhả vào anh một viên
Ngọt đường phèn
Những trận đánh khủng khiếp
với, định mệnh của thế kỷ chỉ còn em, tuổi trẻ
như một đàn kiến thảng thốt tán loạn ra mọi phía tránh cái tàn thuốc quẳng xuống đường từ một tên móc túi mặt chuột
như một cái tát vào mặt khi em bỏ lớp, xuống đường

Bình Luận mới