Bài thuộc thể loại: Thơ
Ngày tắt mỏi
Ðêm mục ruỗng đêm trần truồng tản mác
Ðêm vô danh trộn lẫn đêm nghèo
Ðêm con trâu hành sự với con mèo
Và một sớm mai sinh ra quả trứng
Nở ra con thằn lằn đứng hai chân
Trốn nợ ♦ Gối “lên súng mũ” đợi…
gối lên “nửa vầng trăng” héo úa sương đêm lạnh như lưỡi kiếm
lên đàn tì bà “bốn dây nhỏ máu ngón tay”
“chim sâm cầm chết” nghẹn giữa trời
“cánh buồm xanh trong phố” đứt dây
Chuyện kể tháng năm
tỉ dụ: đêm qua tôi chiêm bao thấy mình lấy vợ nói tiếng việt đám cưới linh đình
đãi nhà hàng tàu
bên nhà vợ mới cứ đòi phải có hai chữ song hỉ (cũng bởi í thức nơi tôi đã gõ bước đi thật xa chăng?)
Trên đường du lịch
Đường Hoàng Sa đường Trường Sa nằm ở đất liền
Chạy dọc biển coi chừng bò liếm!
Dương liễu lơ thơ cát đồi ẩn hiện
Non Nước đứng nhìn năm cụm rời nhau
nếm ném
Ném chừ vào cõi hỗn quan
Mắt xanh mũi lõ da vàng hợp giao
Trả thù phải móc hầu bao
Còn hơn ngày chạy nháo nhào trốn quân . . .
ly rượu lố lăng ♦ hổ ngươi
cố khoác lên chiếc áo thi sĩ
chỉ bộc lộ cái can đảm trơ trẽn của bia rượu
cạn cùng bốc lên điều hôi thúi
xác chết của con chuột cống lạc đường nhăn răng
Nhẩy qua những dấu phẩy ♦ Âm bản tháng Năm
Nhẩy qua những dấu phẩy
Treo ngược hoàng hôn trên sợi lông
Diệu pháp của những dấu tay
Trên làn da rám nắng của đá
Chuyến ngày ♦ Cơn Khát nửa đêm
Người đàn bà khát nước nửa đêm,
mà có thể đó chỉ là cái cớ để bước ra khỏi căn phòng nhỏ với những bức tường khế ước màu hồng loang lổ
khe cửa hẹp chỉ đủ một tâm hồn lách qua và
một xác thân ở lại
Tượng
phên chữ lâu đài mùa thăng ca tồi tệ
còn mớ lý thuyết cối chầy trên đời
hò giã vị lai
rạng. chụp bắt
Thư gửi người đàn bà lỡ quen biết (sửa lại)
Những cây cầu quái trạng
Ðan xen nhau
Chằng chịt và căng thẳng
Cho đến khi ai đó mở mắt ra và chọn đại một danh từ triệt để
Ðể nhìn vào đó bằng phương pháp của người mù
Ngày hè
Sài Gòn nóng điên người,
tôi nằm trên ghế xếp mơ về biển xanh tung bọt sóng
Bên ngoài bầu trời nắng đang truyền cơn dịch sốt
Nơi hành lang treo chiếc chuông gió đứng yên
và lồng tre nhốt con nhồng đang tập nói
lôi ra ♦ huế, 1.4.2011
ngày mang một màu làm rớt chìm, bạn sẽ
hất ngược đời sống xơ xác nâu khô này
không phải tóc
bàn tay cào giữa rừng
Chùm thơ tưởng niệm các bạn văn thi sĩ Miền Nam
Đời không viết đời sau sẽ viết
lịch sử còn hai mặt làm bia
chữ nghĩa xâm mực này là huyết
bút như dao cầm khắc khi về
hơ hải
đêm cửa tôi mở ngỏ
cho những oan khiên nhiệt đới
lỡ độ đường, và bạn bè mất tích
chỉ thấy những chai bia chết bầm
xin việc
tôi không đua xe để tìm cảm giác
tôi không muốn nhậu quắc cần câu
tôi muốn sự thật
nhưng tìm ở đâu
Thơ cắt dán
Bố em có một hàm răng vàng,
hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Thiệt là kinh hãi!!!
bữa mình níu lấy áo nhau
không phải một mối thù
một nỗi buồn chưa gọi đúng tên
bờ vai vẫn còn nguyên vẹn
lời hẹn viễn du và một chỗ tựa đầu
khi tiếng nói bắt đầu thống trị
những than phiền gây hấn rất đàn bà
những dằn vặt thụ động rất đàn ông
những cọ xát hổn hển rất súc sinh
những thì thào ta bà rất quỷ ma
Giao hưởng cũ ♦ Giọt huyền nhiệm
Để rót chung nữa
thật tràn
em cần tắm gội hình
hài chân phương cha
gieo – mẹ gặt.
Vết thương
chưa kịp nói gì cả
nhứt là
chưa kịp uệch uệch hip hop bậy bạ
cho đã cái mồm công tử ếch già
Chết bên nhau
Chết bên nhau – cùng phút cùng giây
Cùng giấc mơ con chó lạc bầy
Đi thất thểu – dáng đi thần thánh
Trên sỏi đá – trên thịt – trên tay
bưng túi
cuống rún cuống rún chôn ba trăng
bỗng nhiên hóa quạ bay vô rừng
cánh đồng dự tưởng chiều then phố
bó chặt sương hồng một túi bưng
Ngải đắng / ПОЛЫНЬ
Không thể dứt những niềm đau giấu kín
Em vẫn lặng câm, khóa chặt vành môi . . .
Ngải đắng nở rồi, ngải đắng của tôi
Bông cỏ dại nở bên đường, lặng lẽ.
nghĩ thật lãng mạn
tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
Giữa lòng Đại Nội
Nhói đau trong nhụy sen tàn
Chút dư hương đã cũ càng cành khô
Tôi về lạc giữa phố trơ
Tiếng ve cụt ngủn bên bờ tâm tư
Cám dỗ dịu dàng ♦ Tháng Tư Dương Đào
Ta hỏi hạt mưa
Ngủ trên lá mỏng
Có làm cuồng lưu
Đưa ta khỏi mộng?

Bình Luận mới