Ngày tắt mỏi bên vũng chiều cô quạnh
Nhớ trận mưa thuở lạnh đất bên chân
Hồn rụng rời nhưng cứ ngỡ bâng khuâng
Tìm dấu vết của đàn chim không cánh
Tìm ký ức của bài ca thất vọng
Gió liêu xiêu ra dáng vẻ giang hồ
Lá lộn lèo mười tám kiểu bơ vơ
Và ta nữa biết chi mà tỏ vẻ
Và ta nữa đã quên lời thỏ thẻ
Với ong đau bướm mỏi vườn tả tơi
Cỏ mây trăng ngỏ phố nhỏ chôn vùi
Còn chi nữa những trời hương nhẹ dịu
Còn chi nữa cành cây bàng yểu điệu
Mà lối về đã đẫm máu ân nhân
Ta theo nàng cưỡng hiếp những màu thâm
Màu của vú của môi và lưỡi
Màu của tuổi và màu của xác tuổi
Của hai hông đã có tay vò
Của hai vai không còn biết ngẩn ngơ
Mà đã hoá một đồi hoa mời mọc
Thành phố chết bốc mùi ẩm mốc
Ðêm trọc đầu trong bóng dáng ni cô
Tụng sai kinh và chết ở sai chùa
Ðầu thai mãi đến bài thơ sau chót
Ðầu thai mãi trên giường chông nhọn vót
Một ngày kia xương thịt đã chai sần
Và thô cứng đã thay vì mềm mỏng
Ðể trở thành một đặc điểm khiêu dâm
Hãy cùng ta đi về hướng tây
Nơi có những cánh đồng thơm vú sữa
Nơi có những tối nằm nghiêng lệ nhỏ
Chẳng nhớ ai mà vụn vỡ linh hồn
Chẳng chờ ai mà hoá đá bộ xương
Nên thể xác sẽ cần tìm thể xác
Nên áo rách sẽ trở thành áo nát
Nên da hồng sẽ tấy đỏ trong đêm
Trên chiếc xuồng chở cá chênh vênh
Những con cá ưỡn cong mình hỗn độn
Ðêm mục ruỗng đêm trần truồng tản mác
Ðêm vô danh trộn lẫn đêm nghèo
Ðêm con trâu hành sự với con mèo
Và một sớm mai sinh ra quả trứng
Nở ra con thằn lằn đứng hai chân
Cảnh địa ngục đã dần dần quen thuộc
Sợ chi em? Hãy xé những nụ cười
Trên thân hình hãy mở những đôi môi
Và tất cả sẽ do em làm chủ
Và quyền lực từ tuổi nào ấp ủ
Sẽ nở bung trên bãi đá hằn thù
Có còn chi trời hạ với cây thu
Loài báo nằm phơi lông trên tảng đá
Cô bé đẻ dưới mưa rừng nghiệt ngã
Sớm dậy thì không nát nổi bông hoa
Cô bé lớn và già trước tất cả
Những dấu chân từ đó đã lên mùi
Ta thi triển một khung trời tàn tạ
Bắn vào em từng đợt gió mũi tên
Em chết rồi ta cướp lấy tiếng rên
Và khóa trái cửa vào vườn nham thạch
Cho héo quắt những mùa thu chập mạch
Chết tưng bừng không hứa hẹn một câu
Chết trong tim trong máu và trong đầu
Và trong óc chập chùng xây mộ thảm
Ta sung sướng được thỏa lòng nói nhảm
Tiếng u ơ như tiếng hát phượng hoàng
Tiếng vẩn vơ như nét cọ lầm than
Từ cõi chết của cõi lòng họa sĩ
Em ở lại bên đời vui đánh đĩ
Cũng như ta mười tám bữa nhịn ăn
Cũng như ta hoá đá đủ trăm lần
Và chán nản ngồi đếm từng hột sạn
Ta đếm mãi đến tận cùng hữu hạn
Sai một li coi như uổng công toi
Sai một li là đổi máu trong người
Là bất tử giữa những lời ngụy biện
Là chết mãi giữa hoang dâm hiển hiện
Là hồi sinh trên mỗi bước vô danh
Một sớm mai về ngủ với cây cành
Trút thương nhớ một lần ra một lượt
Trút tinh thể ra bằng đường phàm tục
Sớm mai kia thấy nhẹ nhõm phơi phơi
Hiếp dâm hoài lứa tuổi hai mươi
Hiếp dâm mãi chẳng bao giờ mệt nghỉ
Hiếp dâm mãi mặt trời và thế kỷ
Và mặt trăng và những nhụy hoa câm
Sớm thức giấc bên những dòng dâm thủy
Chiều ngủ quên trên cát bụi sai lầm
Em sẽ thấy một linh hồn thập kỷ
Mọc hồn nhiên như trái đất bên trăng
Em sẽ thấy một trăm đời thi sĩ
Nổ xinh tươi trong gió đủ trăm lần
.