mỗi ra đi là một trở về
mỗi trở về là một ra đi
Có thể không về được nữa
cái bùng binh cứ mải miết khởi đầu
để rồi không thể biết bước chân người và con đường kia ai đi lạc
hay cả hai cùng đi lạc trong nhau
Có thể không về được nữa
giữa ngã tư phân vân
giá như có trụ đèn phản tỉnh
và những lỗi lầm
cũng biết đứng đợi đèn xanh
Có thể không về được nữa
những lời nói thả rong vào số phận
ngày lăn
Người đàn bà khát nước nửa đêm,
mà có thể đó chỉ là cái cớ để bước ra khỏi căn phòng nhỏ với những bức tường khế ước màu hồng loang lổ
khe cửa hẹp chỉ đủ một tâm hồn lách qua và
một xác thân ở lại
tiếng ngáy từ căn phòng màu hồng khế ước vọng vào lặng thinh
con thạch sùng không chồng giật mình quẫy đuôi tránh viên đá ném từ Thánh Kinh
tư lự
cái tủ lạnh cũ vu quy
không mát được chai nước
không mát được nguội lạnh
không mát được cơn khát nửa đêm
chảy xuống
cổ cao ba ngấn
chảy xuống
miền cương sữa
chảy xuống
vùng trở dạ
chảy xuống
cửa lâm bồn
người đàn bà khép cơn khát vào đêm
.