Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ân hình

0 bình luận ♦ 21.03.2011

 

 

 

1.

Nó lại về. Dũng không thể đuổi đi…

* * *

Như mộng du, không cưỡng lại được một sức hút kỳ lạ. Nó kiên nhẫn đợi từng nhịp cựa mình, vạt áo ngủ lăn dần, tấm thân đàn bà lồ lộ trong ánh sáng lờ nhờ hắt xuống từ cái đèn dầu. Nửa như thói quen từ ngày còn sờ bầu mẹ, bàn tay nó run run chạm vào vùng âm ấp gờ lên cái núm nhỏ, rồi trườn dần xuống vùng cỏ mườn mượt…

Bất giác, một cái gì như thác đổ, rùng mình, tê mê, cảm giác lạ lẫm ấy kéo cái bóng đen trên thân thể lõa lồ giật mình, trở về trong hoảng hốt.

Dũng nhấp ngụm cà phê, thở dài. “Nó” chính là quá khứ, hay đúng hơn là nỗi ám ảnh của anh.

 

2.

Lăng làm đĩ – từ lâu Lăng đã nghĩ về mình như thế, một cách nhẹ nhàng. Cũng giống  như sự trinh trắng mất đi chỉ sau vài câu ngả giá chóng vánh. Với Lăng, chuyện đó không đến trước thì cũng đến sau. Lăng đã chấp nhận, ngay từ lúc rời bỏ căn nhà ngột ngạt. Trốn khỏi vẻ cam chịu của mẹ những lúc cha say rượu, lè nhè dằn vặt một lỗi lầm gì đó trong quá khứ của bà. Trốn khỏi ánh mắt thao láo của mấy đứa em rúm ró sợ hãi trong góc nhà…

Cái đúng, trong suy nghĩ Lăng không giống thứ đạo đức mà ai cũng biết. Lăng ghét thứ đạo đức ấy và loại nó ra khỏi cách nghĩ của mình, sau khi cảm thấy nhàm chán với  những lời ong tiếng ve đằng đẵng phỉ báng.

Có lẽ, vì thế nên trong cái đêm hôm đó, dù vẫn biết một thằng bé mười bốn tuổi leo lên người mình, nhưng sự run rẩy của nó khiến Lăng mặc kệ. Với Lăng, lương tâm là cái gì đó đã  xa lạ, đã nhúm nhó sau bao lần uể oải, ráo hoảnh ngồi xếp lại những đồng tiền trên tấm ra giường hoen ố.

Khi nhân phẩm của một con người bị kéo tuột xuống như kéo cái quần, thì đạo đức cũng rơi theo. May ra, với Lăng, chỉ còn sót lại một chút nơi tâm hồn người đàn bà mười bảy tuổi chưa một lần biết yêu, mà xác thân thì đã nhàu nhĩ.

 

3.

Lăng để lại tì vết trong tâm hồn một thằng bé chưa hết hồn nhiên. Ở tuổi nó, còn chưa biết rõ cảm tình với Lăng là gì. Chỉ nghĩ, một cái gì đó ngược lại sự thù ghét thằng bạn từng bắt nạt nó chảy máu mũi. Ngược lại với sự oan ức mà bà hàng xóm ác miệng vu oan nó trộm gà.Và giống như sự lãng mạn mà nó thấy đâu đó trong các bộ phim coi cọp ở rạp. Nhưng cùng lúc, nó biết đến cái gọi là tội lỗi, như cảm giác bị ai đó bắt gặp lúc nó nhìn lén con chó đực leo lên lưng con chó cái nhà hàng xóm.

Lăng đi, việc thay nơi ở trọ với Lăng đơn giản như thay một người đàn ông. Mẹ nó, có vẻ tiếc một mối thuê phòng trả tiền sòng phẳng. Nó thì ngật ngầy, dù vẫn kịp lén lấy cái áo cũ của Lăng cất kỹ. Mỗi đêm, nằm úp mặt vào đấy cố gạn lại chút mùi da thịt còn sót lại. Giấc ngủ chập chờn, căng cứng…

Trong đời nó sau này nhiều thứ rất mong manh dễ vỡ, dễ quên. Ngoại trừ những ám ảnh về Lăng. Lăng gọi dậy thứ luyến ái cảm tính mù ảo, mở ra một vùng vừa thánh thiêng vừa nhơ nhớp. Nó không nhớ lúc nào mình vỡ giọng, nhưng biết rõ tâm hồn dậy thì từ lúc nào. Cảm xúc từ Lăng quá khổ, không vừa với tâm tư một đứa bé. Lăng ám ảnh không chỉ vì đã đánh thức thứ năng lực giống đực trong hình hài đầy đủ chân tay của nó, mà còn khiến tâm hồn nó trở thành một thứ dị dạng, tật nguyền.

 

4.          

Dũng đứng dậy đón Mi, hoài niệm về Lăng đứt quãng.

Mi tự tin, nét tự tin thường thấy ở những người đàn bà cùng lúc vừa giàu vừa đẹp. Nàng đẹp kỹ lưỡng như viền son trên đôi môi gợi cảm. Thỉnh thoảng, Mi đưa tay hất mái tóc vẫn đang còn ngay ngắn, mỗi lần như thế nàng tỏa hương. Dũng chợt nghĩ, có lẽ phải tập rất lâu mới có được cử chỉ quyến rũ này.

Mi đã có chồng, hay đúng hơn đó là khế ước hôn nhân giữa vẻ điển trai của người chồng và gia thế của người vợ. Có lẽ, mối quan hệ nào bắt đầu duy nhất bằng quyền lợi thì sẽ kết thúc như cách mà nó đã bắt đầu. Chỉ khác là cái vẻ giả lả lúc đầu được thay bằng việc không ai còn thiết tha màu mè giả dối nhau nữa, mọi cái đều lột truồng ra, thậm tệ.

Mi muốn thoát ra khỏi thứ hôn nhân lắp ráp ấy, nhưng không dễ. Chồng Mi níu giữ vợ không phải vì yêu thương, mà vì hài lòng. Mi như một một thứ tài sản cũ nát nhưng vẫn cần dùng để có chút hào nhoáng của cải. Với Mi, anh ta có được một thứ tự do trong hôn nhân mà không thể có được với người khác: Mi không ghen. Nàng thờ ơ với tính lang chạ của chồng.Và xem điều đó như để đổi lại chút yên ả cho thể xác.

Con người ta, khi không còn nhìn thấy nhau dù hàng ngày vẫn hành hạ nhau, thì cũng chẳng còn cớ gì để bận tâm khinh ghét.

 

5.

Nhìn Mi, Dũng không lý giải được vì sao người đàn bà này lại có một  tình cảm sâu đậm với mình như thế. Trải đời nhiều cho Mi tự tin nhưng tước đoạt đi sự rung động, Mi khát khao mà trơ khấc. Những lúc tận cùng trong sự tệ bạc của chồng, Mi buông mình vào những cuộc tình chóng vánh. Để rồi, ngay cơn nhiệt hứng, Mi vẫn chưa bao giờ thỏa được thứ khát khao ám nàng như một ẩn ức – cho đến khi gặp Dũng…

Dũng không lập tức thu hút Mi, sự lăn lóc khiến anh có cái vẻ gồ ghề vuông vắn. Nhiều lần trò chuyện, bằng nhạy cảm của một người đàn bà, Mi dần tìm thấy đằng sau sự năng động, cứng cỏi của người đàn ông này, chứa đựng một nỗi buồn cố hữu. Anh không lẩn tránh nó mà lặn sâu tìm vui trong chính nỗi khắc khoải không rõ căn nguyên của mình.

Dũng phớt lờ Mi, đơn giản vì anh không thể rung động, điều đó  không giống với cái kiểu vồ vập của những gã đàn ông khác mà Mi đã quá quen, nhưng nó lại kích thích Mi. Mi tìm thấy một nỗi khắc khoải đang quay quắt trong Dũng – vừa vặn với nỗi khát không thể vỡ òa vẫn hừng hực trong thân thể nàng. Anh lạnh lẽo mà chứa đầy khát vọng, nhìn thấy mà không thể chạm vào.

 

6.

Thế nào là ngoại tình? Dũng tự hỏi. Rồi tự cảm thấy chưa hề có lỗi với vợ, ngay cả lúc này ngồi cạnh một người đàn bà đẹp như Mi, sẵn sàng dâng hiến. Nhưng không hiểu sao, anh lại không có được rung cảm với vợ mình, sâu trong lòng, anh cảm thấy chật chội trong cuộc hôn nhân mà ngày trước, được bắt đầu bằng một mối tình trong trẻo. Sự trong trẻo của thời sinh viên không đủ để chìm lấp cái tâm hồn dị dạng trong anh. Lăng vẫn lặng lẽ trở về, gọi lại cái thứ rung cảm tật nguyền chỉ có được trong tội lỗi. Anh cố dỗ dành nó bằng những vui buồn giản dị của đời sống vợ chồng. Nhưng từ đâu đó, một nỗi khắc khoải ảm đạm và lạnh lẽo cứ đeo theo thúc dục. Chưa người đàn bà nào lặn lội được vào tâm tư ấy kể cả vợ Dũng hay Mi.

Trong lằn răn của đạo đức có tiếng khóc gào của xúc cảm. Dũng sợ hãi thứ mà mình chờ đợi, như sợ hãi một tai ương cho niềm hạnh phúc đang có từ tổ ấm bé nhỏ của mình.

 

7.

Nhân quả là gì? Dũng không rõ. Nhưng chợt nhớ đã đọc ở đâu đó câu nói: “mọi chuyện trong một cuộc đời không hề mất đi, nó sẽ trả lại trong một hình thức nào đó, ở một nơi nào đó” – điều đó đang đúng với Dũng, cuộc đời đã trả lại Lăng cho Dũng trong một dịp tình cờ…

Thời gian đã tàn phá Lăng tàn tạ, nhưng Dũng không thể khước từ như đã từng dễ dàng khước từ sự nõn nà của Mi. Nhìn Lăng khô héo trên giường bệnh, Dũng chợt hiểu nỗi ám ảnh bấy lâu hành hạ anh không phải là Lăng, mà là thứ dục cảm ích kỷ của mình.

Đôi khi, sự đồng cảm như một người mù đi tìm một người khác làm bầu bạn, trong khi người ta cần một người sáng mắt để dẫn đường. Lăng trở về  khiến Dũng sáng mắt, anh không sáng mắt bởi tấm thân đã khô héo của Lăng, sự trắc ẩn vẫn luôn có trong một con người như Dũng. Nhưng bỗng hiểu, bấy lâu nay mình luôn ảo tưởng về một điều không có thật – cái gọi là đồng cảm của tâm hồn liệu có thật hay không – hay chỉ là cái cớ để người ta ích kỷ?

Dũng muốn đứng dậy, quay lại ngay với tiếng ríu rít của mấy đứa con, về ngay với bữa cơm vợ nấu, mà anh biết đang đợi anh đến nguội lạnh trong lồng bàn. Nhưng trên giường bệnh, Lăng bỗng cựa mình rên, khiến anh phải ngồi lại…

Cuộc đời con người ta, là những lựa chọn cùng nghĩa với tự cắt bỏ bớt đi ý nghĩa của đời mình. Có lẽ, trong niềm vui nhặt được nào cũng có pha nỗi buồn đánh rơi. Lương tâm có chẻ ra làm hai được bao giờ.

 

 

 

.

bài đã đăng của miên di


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)