con mèo cái
cào vào đêm
tiếng gọi tình
có vuốt
lạnh
cánh cổng gia phong
khép hờ
kẽo kẹt trêu
người đàn bà xõa tuổi vào khuya
đếm tóc rụng
đêm nạ dòng
chó sủa ma
dị nghị
bụi chuối sau hè
đau đẻ
cựa mình
rên
.
Gửi Phạm Phương!
Vui thật nhiều, khi nhận được vọng cảm từ Bạn…
Đọc bài thơ làm em nhớ đến tryện ngắn Lạnh Lùng của Nhất Linh. Cho dù chưa có gia đình, nhưng em đọc bài này có rất nhiều cảm xúc. Cảm xúc đầu tiên là thương, thứ 2 là đồng điệu vì mình cũng là phụ nữ. Thứ 3, có lẽ là muốn làm bạn với tác giả. ^^