cuộc đời bị đánh cắp.
và ngày trôi ra
những bao xác của nó.
khi chúng ta lặp lại
quá khứ ngày hôm qua
như những xác ong.
chúng ta chỉ mới sống một nửa
cho quá khứ
chúng ta chỉ mới sống một nửa
cho tương lai và cả hai cái đó là sự nhầm lẫn của hiện tại
chúng ta sống trong xáo trộn, sợ hãi, bất động
để ngày cuốn đi.
và ngày là những bao tải trôi ra
xác người
linh hồn là cửa ngõ hư vô
khi đi chúng ta thấm máu mình vào đất
nơi bàn chân cảm giác gông xiềng
ngày là một màu tối
ngày là một màu trắng
ngày qua như mây.
và ở trên đầu chúng ta
cái thiên đường mà chúng ta biết
đã quá nặng
và dưới chân chúng ta
xác thối ngập tới đầu
chúng ta không còn có thể kêu la
cái xác ta nằm đó
mắt ta là cửa ngõ
dẫn đến mù lòa
ngày là một quái thai
của nơi này
bao nhiêu ngày như thế
bao nhiêu người như thế.
.