tặng K.
thế giới tôi được vây bọc từ những trang giấy
khi mở chúng ra
tôi thở được
mở chúng ra
bằng những con chữ
thích nghi máu tôi
chúng
tựa như những con cá sống dòng nước khác
xa lạ
và chúng cần thở
như chúng ta cần sự cô đơn
những trang giấy khắp nơi
mặt trời luôn bùng vỡ
tôi muốn cái áp lực nó
đẩy tôi về bên tôi
một bài thơ không cần biết bay
tôi muốn nó què cụt
tôi muốn hơi thở của nó
chở nặng hơn bản thân
đè tôi
và làm tôi chìm nghỉm
tôi muốn một bài thơ
lang thang, vô vọng
sợ hãi, đớn đau, mất mát, đe dọa nằm trên gương mặt nó
như nằm trước một thảm họa
tôi muốn
một bài thơ diễn tả sự sống trước cái chết
tôi muốn
một bài thơ có hương thơm
như đóa hồng phơi khô
cái màu úa của mọi thứ
cuộc đời này
được ướp xác
một bài thơ hay
tôi muốn dung nạp nó trong bản thân
như nuốt mọi đắng cay và lụi bại
mỗi phút, mỗi giây, từng chữ, chúng
tiếng nói và hy sinh
len vào như rễ
bám hút hết tôi rút vào tủy tôi như một mầm cây dữ dội
đói khát
tôi muốn đầu tôi là trái nó tay tôi là cành nó mắt tôi là nhánh nó
tôi muốn nó chòi ra khỏi người tôi qua cuống họng
làm bung vỡ tôi
tôi muốn nhìn thấy mặt trời qua thể thân và cử động của nó
uống ánh nắng như nó uống và chạm vào mọi vật như nó chạm
tôi muốn cái xoay của nó cái hướng của nó
cả cái cách nó chết và lụi tàn
tôi muốn lụi tàn như nó
một bài thơ hay
tôi muốn nó giết tôi
tựa như cơn bão, lốc xoáy, hố đen
tôi bị cuộn xoáy và hủy diệt
ngay cả cái chết cũng có gương mặt cười
nó cười chính cái chết
sự đầu hàng, chấp nhận
tôi ghét sự bình thản của những giấc mơ
tôi cũng ghét những cảm xúc
nó tựa như một chiếc thòng lọng
siết dần
cổ tay và cổ chân
siết dần
và những dòng máu chết
tụ lại, đẫm bẩn
*
thế giới này không làm ra tôi
thế giới này chỉ có khả năng kêu gọi
tôi không được giải thoát
tôi được dẫn dắt.
*
thế giới này cần miền hoang vu
những cuộc chiến
thế giới này cần những hy sinh, chảy máu, cái chết
có lẽ
để dành đất cho những ai đơn độc
một ai đó
đang gãy nát, tàn lụi—linh hồn của hành tinh này
tựa như nó làm nát một viên đá, làm bay đi bụi cát, tàn rữa đi chiếc lá
thế giới này
cần những khoảng cách rộng lớn vượt quá nó
để dung chứa con người
để đủ một con người sống
tôi thích những thế giới xa xôi, những miền rực rỡ
những cây cao ngất những núi và mặt trời
tôi thích những điều vượt quá tôi
tôi chết vì điều ấy
như một thiên thạch bốc cháy khi bay quá nhanh
tôi muốn mình cháy trong rực rỡ ánh sáng
tôi muốn những con chữ
vĩnh viễn đi qua tôi
như những đứa con sau này tự dìu dắt nhau qua bóng tối.
.