Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhập thế

0 bình luận ♦ 2.02.2010

 

 

 

Khi ngọn oải hương dâng đôi cánh múa trên trời
Và những vì tinh tú loan tin ánh sáng
Nơi
Thượng đế phóng sinh sự bình an, đẹp và say sưa nhất
Tôi ra đời
Từ sâu thẳm đàn bà cho tôi bước chân đầu tiên đụng đất
và tiếng khóc như hạt mầm nứt rễ đầu tiên
tôi mang tên chất hương sự sống

khi tôi giơ đôi tay lên bầu trời
tôi biết mình đã được chọn
mẹ nói
“tôi là niềm hạnh phúc”
nhưng
tôi cội nguồn đau khổ tôi
đêm 30 đói rét và sợ hãi chỉ tiếng khóc tiễn ông Táo lên chầu trời

Thượng đế chối từ tôi chết
người cho tôi sự mâu thuẫn
muốn tồn tại là luôn giết chính mình

Tôi thiến bản năng cho một tình yêu bị treo cổ
Lớn xuyên những tiếng khóc loài thú cuồng đau
Cô đơn là cây súng cầm thủ cuối cùng
Lúc nào tôi gục ngã?
Điều gì sẽ bắn tôi?

 
             (29/01/2010)

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)