Khi ngọn oải hương dâng đôi cánh múa trên trời
Và những vì tinh tú loan tin ánh sáng
Nơi
Thượng đế phóng sinh sự bình an, đẹp và say sưa nhất
Tôi ra đời
Từ sâu thẳm đàn bà cho tôi bước chân đầu tiên đụng đất
và tiếng khóc như hạt mầm nứt rễ đầu tiên
tôi mang tên chất hương sự sống
khi tôi giơ đôi tay lên bầu trời
tôi biết mình đã được chọn
mẹ nói
“tôi là niềm hạnh phúc”
nhưng
tôi cội nguồn đau khổ tôi
đêm 30 đói rét và sợ hãi chỉ tiếng khóc tiễn ông Táo lên chầu trời
Thượng đế chối từ tôi chết
người cho tôi sự mâu thuẫn
muốn tồn tại là luôn giết chính mình
Tôi thiến bản năng cho một tình yêu bị treo cổ
Lớn xuyên những tiếng khóc loài thú cuồng đau
Cô đơn là cây súng cầm thủ cuối cùng
Lúc nào tôi gục ngã?
Điều gì sẽ bắn tôi?
(29/01/2010)
.