những ngôi sao đầu thai vào đêm
dày và dày hơn nữa
trên tấm màng êm ái ấy
bao nhiêu trứng sẽ nở?
tôi chờ đếm linh thể rơi xuống từ một ngôi sao
những ngôi sao lung linh tỏa sáng
nhưng nó luôn là một bí ẩn khi rơi xuống
nhẹ nhàng
có lẽ
họ sẽ là ai đó
đi qua tôi
trên mặt đất này.
tôi không nói ngôi sao nào sẽ mang linh hồn đi
khi nó biến mất
tôi chỉ thấy trên thế giới này
mọi thứ chuyển động
nối những linh cầu
như máu với nhau
vòng quay bất tận
và những ngôi sao
như những đứa trẻ
những ngày sau tôi thấy trên cuộc đời
đêm tối sẽ lại sáng và cười tỏa lung linh
những trứng non sắp hé.
.
Chỉ sợ rằng ta đang sống trong Cấm cung hoặc Tử cung đã chết.
Bạn có viết trùng với Henry Miller cũng không sao.
Cách nay không lâu tôi cũng có viết mấy câu [về những dòng sông, tử cung của dân ven bờ, bị bức tử trước mắt những người nông dân], cũng dùng đến từ Tử cung. Tử cung là của chung, không của riêng ai. Xem nhé:
réo sôi nhìn ghe khe luồng
rịn từng giọt từ hốc của giống đực
chảy thành dòng từ hốc của giống cái
yêu chát mặn Người
ôi Tử Cung đau thương …
7-07
Tôi không biết Lưu Mê lan, nhưng đọc cô nhiều. Mêlan ơi, nếu chúng ta đang được sống trong một Tử cung vĩ đại thì quá hạnh phúc còn gì.
Bài thơ của Lưu Melan có ý tưởng thú vị, hình ảnh có thể gọi là đẹp.
Nhưng tưởng tượng nên thơ như ông bạn T.T nói, tự nó không làm ra bài thơ hay.
Tưởng tượng đó không cũ nhưng cũng không độc đáo chi lắm, vì vậy đã khiến chàng Trịnh Sơn nổi sùng mà phê là giáo khoa.
Theo tôi đây là bài trung bình, đèm đẹp. Lưu Melan sẽ viết khá hơn nếu đừng nghe theo những lời khen
dễ dãi.
Đang theo dõi phần bình luận bài “Chúng ta đang sống trong một tử cung vĩ đại”, thì tình cờ tôi đọc được bản dịch bài “The Enormous Womb” của Henry Miller.
Trong đó có đoạn: “… thế giới thật ra chẳng là gì cả, chỉ là một tử cung vĩ đại, nơi mọi vật được đem ra sự sống.”
Có phải “những tư tưởng lớn thường gặp nhau”?
Thật ra, trong số những bài thơ của Lưu Mêlan, thì tôi thấy bài thơ này hay nhất.
– Bầu trời là một màng tử cung
– Các ngôi sao là những cái trứng li ti bám trên đó
– Ngôi sao – trứng – rụng, nở thành người
Một tưởng tượng rất thơ. (Hỏi có mấy người có được?)
“Còn nhớ một đêm tháng Giêng 2010, Hà Nội, khi các nhà thơ vĩ đại thay phiên nhau đọc thơ và hỏi tôi thấy thơ họ thế nào, tôi đã say quá rồi, nên nhẩm đọc 2 câu thơ cũ :
“Thương nữ bất vi vong quốc hận
Trịnh Sơn tự khoe mình là VĨ ĐẠI bên cái bàn tròn vĩ đại của Văn học VN??? Cười!!!
* Tôi thích bài thơ của L ML, và khoáy cái tử cung vĩ đại mà chúng ta đang sống!!!
Cuộc chuyện trò rất thú vị. Nhưng tôi chưa tìm được điều cần tìm. Có phải cuối đời M. Heidegger nói với đám học trò mình rằng: “Trong các ngươi chỉ có 1 người hiểu ta, nhưng đã hiểu sai.”?
Chữ “VI” và chữ “TRI” tất nhiên khác nhau. Vũ Bằng tiên sinh “VI” hay “TRI” mà sống và viết thoải mái hơn nhiều văn nghệ sởi cùng thời?!? “VI” hay “TRI” thì chỉ có người nói ra mới biết mình đang nói gì.
Cảm ơn Lưu Mêlan và tất cả!
Cảm ơn DA MÀU hứa hẹn “Lưu đày và phản kháng”!?!…
Trịnh Sơn (Viết tắt: TỜ RỜ SỜ)
Không muốn can thiệp vào cuộc trao đổi hào hứng của quý thi sĩ, nhưng đồng thời không muốn quý vị tiếp tục đề cập đến một điều không chính xác trong thảo luận của mình.
Điều này do Trịnh Sơn viết:
Còn nhớ một đêm tháng Giêng 2010, Hà Nội, khi các nhà thơ vĩ đại thay phiên nhau đọc thơ và hỏi tôi thấy thơ họ thế nào, tôi đã say quá rồi, nên nhẩm đọc 2 câu thơ cũ :
“Thương nữ bất VI vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình hoa”
Đó là tôi nhớ vậy, nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn ạ !
Tất nhiên là Trịnh Sơn “đã say quá rồi,” “thương nữ” đã không LÀM nên hờn vong quốc thì dù có “Cách giang do xướng Hậu Đình hoa” cũng đâu có gì đáng trách?
Cái kẹt ở đây là nhà thơ Đỗ Mục không hề nói như thế. “Thương nữ” không BIẾT đến mối hờn vong quốc, ông viết như thế trong bài thơ dưới đây:
Bạc Tần Hoài
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa ,
Dạ bạc Tần hoài cận tửu gia .
Thương nữ bất TRI vong quốc hận ,
Cách giang do xướng Hậu đình hoa
Ðỗ Mục
Về “thương nữ” thì có ít nhất một bài viết khá lý thú ở đây:
http://sangtre.blogspot.com/2010/06/thuong-nu.html
Riêng “Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa” thì xứng đáng một chuyên đề đặc biệt về Lưu Đày và Phản Kháng trên Da màu!
Thương nữ bất “vi” vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình hoa.
Bộ hai câu thơ này cuả ông Trần “Tiền” Chủ hay sao mà khác quá vậy, mấy cha?
Có chút gì khinh thị và vĩ cuồng trong những phán xét của Trịnh Sơn!
Đọc comments của T.S, tôi phì cười, có lẽ viết trong cơn say bí tỉ nào.
Vì, dường như T.S đâu có nhắm vào Lưu MêLan, mà đang nhắm vào chính anh ta.
Vĩ cuồng là thứ dễ giết chết cá tính sáng tạo của mình nhất. Cuộc chơi chữ nghĩa cần cá tính, cần chút kiêu kỳ tự thân nhưng vĩ cuồng thì toi!
Tôi phì cười bởi cái đoạn: “Còn nhớ một đêm tháng Giêng 2010, Hà Nội, khi các nhà thơ vĩ đại thay phiên nhau đọc thơ và hỏi tôi thấy thơ họ thế nào, tôi đã say quá rồi, nên nhẩm đọc 2 câu thơ cũ :
“Thương nữ bất vi vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình hoa”
Người đọc dễ nhận ra: T.S đang cá mè một lứa với “những nhà thơ vĩ đại” ở Hà Nội đấy (thực sự, những nhà thơ vĩ đại VN đang ở đâu, cái này xin đợi văn học sử chỉ giúp, vì tôi không thấy, bạn tôi cũng không thấy). Cũng vậy, dẫn hai câu thơ Đường vô ngữ cảnh này, hình như T.S chỉ muốn chứng minh mình… “Háng rộng” chứ tôi không tìm được chút gì logic với việc “phê bình” Lưu MêLan.
Thôi mà, bớt thói vĩ cuồng một chút, bình tâm mà đọc, hay thì học, dở thì tránh, chưa hiểu thì hỏi, muốn phô phang thì viết một cái bút ký “Những nhà thơ Vĩ đại đã hỏi tôi về thơ của họ” gửi Damau.org vậy T.S ạ!
Trịnh Sơn viết : “Tại sao lại gọi là Tử cung – Nơi khởi nguồn sự sống, bắt đầu tiếng thở dài của một sinh linh mới ? Lưu Mêlan lưng lửng giữa một thứ hiện sinh lý thuyết và mớ hỗn vọng trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa. Đó là tôi nghĩ vậy.”
Trước tiên, em muốn nói qua ngôn ngữ của anh, anh rất khéo. Anh biết nói như vậy, sẽ có người phản đối, nên anh nói “ Đó là tôi nghĩ vậy”.
Anh dùng những từ “chân lý” , đao to búa lớn chẳng liên quan, sáo, như” bắt đầu sự sống là cũng bắt đầu tiếng thở dài” . để nhận xét, đó là“ hiện sinh lý thuyết, hỗn vọng trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa “ , đó lại là những từ con cưng của xã hội chủ nghĩa. Trong khi ở bài này, Mêlan chẳng có tiếng thở dài trong ấy. Đó là do anh nghĩ. Đối với em, mọi điều đều đẹp, cả sự sống và cái chết. Đó là một vòng tròn bất tận. Sao mọc rồi tan rồi lại mọc. Em ví sao như trứng. Bầu trời là màng tử cung. Trứng đậu, thành hình và rơi xuống. Những ngôi sao cũng như con người, đều bí ẩn, xa xôi và chứa một thế giới. Người chết rồi lại sinh. Em chỉ viết những điều thu hút em về ý nghĩa tồn tại của con người và mối quan hệ của nó với tạo vật xung quanh, giải mã với ý nghĩa riêng em về sự tồn tại lưu chuyển giữa sao, định mệnh, con người và cái màng vĩ đại tuyệt vời đang nuôi sống chúng ta: bầu trời. Khi về đêm, dưới trời sao, em nghĩ em đã rụng xuống để thành người và em nghĩ em vẫn nằm trong lòng mẹ, nghĩ đến mọi con người đang xung quanh, đều là chung một mẹ diệu kì, và triệu đứa em sắp sinh tới. Nếu anh nghĩ đó là thứ hiện sinh rởm, lý thuyết thì em tôn trọng ý kiến anh, em không có ý kiến gì, em chỉ trả lời cho anh hiểu vì sao em dùng từ “ Tử Cung”.
Em không biết tại sao anh có thể nói thơ em là “ mớ hỗn vọng trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa” anh nói rất to tát “ hỗn vọng” em không thấy cái gì là hỗn vọng trong bài này cả. Nó rất rõ ràng, thậm chí chỉ có một hay hai ý nghĩa. Thơ là sự siêu thoát, là cái đẹp hướng đến bên ngoài chúng ta, vượt ra bên ngoài chúng ta nhưng rồi vẫn trở về con người và bổ nghĩa cho ý nghĩa sống của con người và đây cũng là ý nghĩa sống của chính thơ. Đối với em, thơ không thể tách với con người dù là nói trời, sao, trăng, gió hay bất kì tạo vật gì xung quanh. Em viết thơ để tìm ý nghĩa tồn tại của em và xung quanh.
Về “ trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa”, bởi vì mọi người, nhất là giới văn nghệ sĩ thật sự rất ghét cái này, nên nếu ai viết như vậy thì cũng chả ra gì. Em nói thẳng là như vậy. Cái mác này bị gán cho ai thì người đó chết. Thơ không đáng đọc và đây là một nhận định làm em nghĩ lại thật sự anh chỉ nhận xét hay thù địch gì thơ em.Thơ trong sách giáo khoa? Em còn trẻ, nhưng không có nghĩa là anh có thể xoa đầu và coi thơ em là dạng con đẻ hàng loạt dưới khuôn xã hội chủ nghĩa, tập vần. Em không nghĩ sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa sẽ dạy cho chúng ta điều gì “ hỗn vọng “ về chính sự tồn sinh thật sự của con người. Sự chiêm nghiệm sâu xa hiện sinh chỉ giết chết chế độ này, đơn giản vậy. Vì cho dù mù, người ta cũng biết chế độ chủ nghĩa hay bất kì chế độ toàn quyền nào cũng phi nhân ( em không cần chứng minh nhỉ?). Triết ở Việt Nam chỉ dạy trung thành với Đảng, Bác, Marx và hàng chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa. Và, nếu anh nghĩ là thơ em( trong bài này hay bài nào cũng được ), có những yếu tố anh nhận định, anh cứ chứng minh. Mêlan sẽ sẵn sàng lắng nghe, với một thái độ hòa nhã nhất!
Thân gửi anh.
Mêlan cảm ơn mọi người đã nhận định, góp ý và chia sẻ ý kiến, tình cảm dành cho thơ Lan.
Mêlan.
Chiêu: “và vì vậy nên tôi muốn nhắc anh nên cân nhắc với những phát ngôn của mình , nhất là anh lại đang nói về một phụ nữ” .
Cái này ( về Trịnh Sơn ) thì giống y một buổi họp chợ ở làng tôi ngày trước.
PN
anh Trịnh Sơn
tôi định không lên tiếng ,chỉ ngồi im và đọc thôi.cả thơ của MêLan và cả comment của anh lẫn mọi người.
nhưng kì thực đến cái comment cuối cùng của anh thì tôi nhận ra anh đã đi trật lất
“khi khơi lên ngọn gió trên câu chữ của Lưu Mêlan. Ngọn gió ấy, làm được gì không là quyền của nó chứ không phải ở những cái miệng dốc hơi thổi vào. Đó là tôi nghĩ vậy.”
anh nghĩ rằng Mêlan cần phải có những cái miệng để dốc hơi thổi vào cho nàng à?
anh đứng đâu để nói lên điều ấy?
trong cuộc chơi chung chúng ta nên đi một đường thẳng và nên nhìn thẳng vào mọi chuyện
tôi thấy anh đã quá đà rồi đấy
dù rằng tôi cũng không biết nhiều về MêLan cho lắm nhưng tôi chắc chắn một điều nàng ấy chả cần ai thổi cái gì vào thì nàng vẫn viết tốt như thường
,và vì vậy nên tôi muốn nhắc anh nên cân nhắc với những phát ngôn của mình ,nhất là anh lại đang nói về một phụ nữ
Gởi bạn Trịnh Sơn,
Đọc hai bình luận của bạn nhất là cái thứ hai tôi thấy chẳng ăn nhập vào đâu cả
– “Lưu Mêlan lưng lửng giữa một thứ hiện sinh lý thuyết”
bạn thấy vậy à ? mà có như bạn thấy cũng chẳng sao cả !
– “và mớ hỗn vọng trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa.”
thứ nhất có thể tôi chưa hiểu hết ý bạn trong câu này.
thứ hai nếu được bạn vui lòng giải thích và chứng minh nó được không ?
“Còn nhớ một đêm tháng Giêng 2010, Hà Nội, khi các nhà thơ vĩ đại thay phiên nhau đọc thơ và hỏi tôi thấy thơ họ thế nào, tôi đã say quá rồi, nên nhẩm đọc 2 câu thơ cũ :
“Thương nữ bất vi vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình hoa”
còn đoạn bình luận nhằm mục đích gì tôi hoàn toàn không hiểu ?
Bạn muốn chứng minh gì ở đây ?
Bạn muốn quảng bá gì ở đây ?
Lâu nay tôi thường vào damau đọc thơ bạn và rất thích . Nhưng khi đọc hai bình luận này thì ngược lại.
Mong muốn được nghe ở đây những ý kiến ấm áp lành mạnh.
trần thiên thị
Tôi không nghĩ rằng mình ác / hiền gì cả, khi khơi lên ngọn gió trên câu chữ của Lưu Mêlan. Ngọn gió ấy, làm được gì không là quyền của nó chứ không phải ở những cái miệng dốc hơi thổi vào. Đó là tôi nghĩ vậy. Đó là Trịnh Sơn nghĩ vậy, các nhà thơ ạ !
Câu hỏi thú vị này cần lặp lại một lần nữa ( và nhiều lần nữa ) không : Tại sao lại gọi là Tử cung – Nơi khởi nguồn sự sống, bắt đầu tiếng thở dài của một sinh linh mới ? Lưu Mêlan lưng lửng giữa một thứ hiện sinh lý thuyết và mớ hỗn vọng trong sách giáo khoa xã hội chủ nghĩa. Đó là tôi nghĩ vậy. Đó là Trịnh Sơn nghĩ vậy, các nhà thơ ạ !
Còn nhớ một đêm tháng Giêng 2010, Hà Nội, khi các nhà thơ vĩ đại thay phiên nhau đọc thơ và hỏi tôi thấy thơ họ thế nào, tôi đã say quá rồi, nên nhẩm đọc 2 câu thơ cũ :
“Thương nữ bất vi vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình hoa”
Đó là tôi nhớ vậy, nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn ạ !
Cảm ơn góp ý chân thành của Liêu Thái !
Cảm ơn Damau !
Tôi : Trịnh Sơn.
Lưu Mêlan
nàng chơi
nàng tạo ra cuộc chơi
trong cuộc chơi đó không có mặt những con thỏ, hay nói đúng hơn những con thỏ không dám góp mặt
không có mặt những con rùa, hay nói đúng hơn những con rùa không dám góp mặt
thậm chí cừu cũng không thể tham dự
sói thì càng không
trong cuộc chơi đó có tôi (tôi có hai mắt, hai tay, hai chân và tôi lại biết khóc, cười nữa…)
cùng nàng
dù rằng có lúc tôi bị văng ra khỏi cuộc chơi
và bưng mặt khóc.
Những giọt nước mắt rơi xuống
tôi lại nhặt lên và giấu nó vào mắt
để khóc cùng nàng những cuộc chơi sau.
Thế nhé, chào L ML.
Em gái à, tôi thì lại thấy ” chúng ta đang trong một mê cung vĩ đại “.
1 – 1 , hòa nhé.
Cám ơn em. PA.
Tôi có một suy nghĩ khác khi bàn về thơ. thơ là vòng tròn bầu trời…
Ai dám bảo là nhà thơ không làm thơ. Không ai là vớ vẩn cả hay tội nghiệp mà nó dấn thân vào
hoạt cảnh.
Bài thơ Me6Lan tôi thấy:
Với bầu trời mưa gió, đầy sao rơi rụng, chiêm tinh trên phận người
cấu cọ vào dấu chấm của tử cung nở xòe. Tôi hình dung ra khoảng trống ví von con người
và tác giả ép đi vào những phận số: ngôi sao, đứa trẻ, máu, linh hồn, đất trời, vòng quay vũ trụ…
Vậy, tôi nghĩ tử cung là bầu trời
ám ảnh mọi thể trạng của nàng khác cái vô duyên vẽ lên một thiếu nữ vô ý thức
khi nàng đi ra chợ túi không tiền và hàng hóa bày diện ra
như Trịnh Sơn cảm nhận.
Thơ là điều bí ấn quyền được tái tạo
Lưu Mê Lan nên hóa xác làm điều mình thích với thơ.
Bạn Trịnh Sơn ơi, tôi thì nghĩ khác bạn!
Tôi nghĩ rằng chỉ có những người phụ nữ mới hiểu rằng họ cần ra chợ để làm gì. Và chẳng có ai đủ “khôn” để ra chợ với túi rỗng đâu [tôi võ đoán vậy]. Mặc dầu tôi rất thích thơ của bạn như ng tôi không thích phản hồi này của bạn, nó có tính “ngự sử văn học” quá!
Với tôi, Lưu Mê Lan đang chơi một cuộc chơi khá thú vị của một cô em da vàng chịu chơi nhưng mau nước mắt. Lưu Mê Lan đang chơi – mọi cuộc chơi đều có khả thể của nó. Tôi rất quí một bạn nữ dám dấn thân [hơn khối thằng đàn ông] này! Đương nhiên, tôi nói Lưu Mê Lan là cô gái dám chơi sau khi tôi đã suy nghĩ thật kĩ về vấn đề bình đẳng giới rồi bạn ạ!
Và thật tâm mà nói thì bạn hơi ác khi đưa phản hồi của bạn vào dưới một bài thơ hay, đây là bài thơ hay trong những bài thơ của LML.
Chúc bạn sức khỏe!
Lưu Melan không làm thơ. Nàng đang làm những chuyện vớ vẩn. Nên thông cảm cho nàng, vì tất cả người phụ nữ nào bước ra chợ cũng vậy- khi trong túi không có đồng bạc nào mà hàng hóa lại bày vẻ đủ màu sắc trước mặt. Tội nghiệp cho đôi mắt nàng !
Tôi sẽ nói với nàng câu này : – hãy chơi đi, khi còn có thể ! Những cơn hứng không còn dài. Thế giới chúng ta không còn dài ! ( nếu vẫn còn nhiều người như nàng )
Cảm ơn Damau.