một đất nước
đen và trơn như da hải cẩu
nhưng cũng xơ xác và gầy guộc như một con chó không nhà
một đất nước
hiện ra hoành tráng
những mảnh vụn
sau những bữa tiệc lớn
một đất nước luôn có sự hân hoan
những lễ hội
đẩy con người đến nhanh rữa mục
một đất nước có những đứa con
mang linh hồn đi đánh chén
sau những cuộc nhậu
có thể bán nước
một đất nước giương lên
những trận roi của nó bên bờ biển
sau tất cả những lớp sóng
nó không hiện ra như một thiên đường ở Châu Á
nó chỉ hiện ra một miệng núi lửa đã nguội
với đầy những sinh vật khác thường bên trong
thức dậy lúc nửa đêm
trời không có ý nghĩa của đêm cũng không có ý nghĩa của ngày
trời trắng
thức dậy sau một giấc ngủ
người bị liệng xuống
khỏi trần nhà
bỗng thấy hân hoan
cái ý nghĩ
có thể cúi xuống và tự hỏi mình
bây giờ
có phải là lúc được mơ mộng chút không?
.
Bạn “người đọc” nhắn nhủ Lưu Mêlan nên lắng xuống. Tôi e điều này không giúp ích gì cho nhà thơ đâu. Vì sao? Vì tôi đồ rằng, những bài thơ hay đều do tác giả viết ra trong những cơn “cao trào”. Khi đã lắng xuống rồi, tôi e rằng nhà thơ sẽ chẳng còn thơ nữa.
LML phải biết lắng lại. Em đang trượt vào nhưng mê lộ đơn nghĩa, nhàm chán. Em đang làm những bài thơ mà ai cũng có thể làm được. Đừng trượt vào quỷ đạo này. Nếu không cái còn lại chỉ là một con số không. Trước đây tôi rất thích đọc em. Đáng ra điều này tôi không nên nói ra nhưng tôi là một độc giả đã từng rất thích thơ em. Một siêu độc giả của em.
Chúc em thành công.