Đêm buông rơi cảm giác
Mà ngày ngủ lơ mơ, chực chờ
Thứ hương thơm và ánh sáng dịệu kì sóng lan vào kẽ nhỏ
Nở lầm rầm mùi hoang loang
Máu chảy, máu bay, ta say ngây ngất
Đêm rầm, thủ thỉ giấc hoan ca
Động vào những ngày sống tiếp
Không đồng loại, không không gian, quá khứ hiện tại
Tình yêu
Động vào xác thân, hủy phá, hoang tàn, mềm rỗng
Cảm giác ru
Trôi đi, quay về, vô tư, day dứt
Và bao đêm
Ánh mắt trắng tìm bàn tay dìu cơn thức
Quá nhiều mùa tự tử qua em
Quá nhiều thời gian, thể thân, cảm giác
Vùi đắp trong bàn tay, những con mắt tìm qua kẽ tay
chạy trốn
Lẩn góc nhỏ, chúng run lên
Nhìn màn đêm trắng toát,
màn đêm treo cổ tự tử từ những ngày sinh ra
Nó thấy bước chân mình hổng
Nó thấy khoảng cách giữa chính mình hổng
Không gì bao quanh
Và buổi sáng dần được kéo lên.
Dốc ngược một cái đồng hồ cát.
.