Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trò Chơi

0 bình luận ♦ 25.10.2010

 

 

 

tôi gạch những sọc xanh
tôi gạch những sọc đen
tôi gọi chúng là sự chính xác của vô nghĩa
của giả thiết về vô thức

tôi tiếp tục gạch thật mạnh
những màu sắc của chúng không còn lặp lại dù chỉ vẫn màu xanh và màu đen
hai cây bút trong tay và trong đầu tôi, tôi vẽ
đôi lúc tôi nhìn màu sắc của chúng theo đuổi thêm sự pha trộn lén lút màu trắng
lúc nào đó, chúng cắt vào nhau phía dưới màu nâu của chiếc bàn và cái hạ cánh lưng chừng của không khí chiếc vớ đen của tôi cả mùi hôi của nó và màu bàn tay tôi hằn đỏ

tôi kẻ tất cả quái dị không không ấy — những sợi dây trói và riết dần nhỏ lại như những sợi chỉ kéo căng như một nhùi tóc buộc túm xoắn lại dần một khối cho đến khi trang giấy rách toạc ra và đấy — đấy là lúc tôi biết vô thức tôi muốn nói gì.

và lúc đó
tôi cười cười cười và cười dữ dội muốn nôn ọe òa khóc với cái miệng nhếch lên của kẻ giết người
man rợ — những máu âm thanh và khoảng trống, bất lực, điên khùng & dữ dội — Tôi bỏ đi.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)