Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

0 bình luận ♦ 6.06.2011

 

 

 

nếu kẻ nào thấy tôi trong quá khứ họ
họ sẽ thấy hãi hùng
cái màu sơn trên mặt và trong đôi mắt
họ sẽ hô và gào: những mạch máu đang dần nở
tôi đang ở trong một quả trứng to
nở mặt trời

vẻ mặt của tôi nơi ấy   triệu cá ngựa trôi
đứng trong nước
đuôi bám vào rong kẻ nào mang hơi thở tôi
kẻ ấy có thể sống trong nước
với chức năng giữ gìn nguồn giống trong bụng

tôi tự bung phá tôi
như một kỉ nguyên mới triệu thiên hà
một cú nổ làm tôi sâu hoáy
và nó cuốn đời tôi vào.

nó ở trong kí ức tựa như hàng vú
nó ở trong kí ức tựa như đôi tay và nách
nó ở đó
một đôi cánh
một huyệt mộ và
giữa những quả táo rụng

cánh cổng tôi xoay
những cái lỗ sao    đôi mắt đen nhìn qua đó
đêm nó kót két
một vũ điệu xưa
những con chim bay hát
bằng xương sống dài ra
rồi đi bộ

nếu kẻ nào thấy đôi chân tôi lòi ra
nó chỉ là một cái đuôi cá
giữa cái thế giới khô cằn này
óng ánh vẫy lên

một nửa mặt tôi mang vùng hoang dại.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)