nếu kẻ nào thấy tôi trong quá khứ họ
họ sẽ thấy hãi hùng
cái màu sơn trên mặt và trong đôi mắt
họ sẽ hô và gào: những mạch máu đang dần nở
tôi đang ở trong một quả trứng to
nở mặt trời
vẻ mặt của tôi nơi ấy triệu cá ngựa trôi
đứng trong nước
đuôi bám vào rong kẻ nào mang hơi thở tôi
kẻ ấy có thể sống trong nước
với chức năng giữ gìn nguồn giống trong bụng
tôi tự bung phá tôi
như một kỉ nguyên mới triệu thiên hà
một cú nổ làm tôi sâu hoáy
và nó cuốn đời tôi vào.
nó ở trong kí ức tựa như hàng vú
nó ở trong kí ức tựa như đôi tay và nách
nó ở đó
một đôi cánh
một huyệt mộ và
giữa những quả táo rụng
cánh cổng tôi xoay
những cái lỗ sao đôi mắt đen nhìn qua đó
đêm nó kót két
một vũ điệu xưa
những con chim bay hát
bằng xương sống dài ra
rồi đi bộ
nếu kẻ nào thấy đôi chân tôi lòi ra
nó chỉ là một cái đuôi cá
giữa cái thế giới khô cằn này
óng ánh vẫy lên
một nửa mặt tôi mang vùng hoang dại.
.