đêm đã rơi trong người đọng lầy vũng máu
với cái ngọ nguậy của một nỗi cô đơn và vươn thoát
những chiếc bóng tràn ra và cuốn rũ tâm hồn
về một nơi chưa tới
chưa bao giờ trái đất này đẹp như ngày hôm nay
lòng rộng và chết nghẹn trước sự mơ hồ
vĩ đại
một điều chưa tới nằm im chờ đợi
với những bước chân dần dần tiến xa
những bông hoa lạ
mọc trên đỉnh đồi
và bờ cây rực tràn lối với những con rắn độc
mắt xanh và lưỡi cháy
song hàng
chân ta bước thênh thang
trong một căn phòng nhỏ tí
như tấm thân và cái đầu chật hẹp ta
những nết gấp thời gian trong não
cuốn xoáy ta trong lòng thung lũng nhỏ bé
với một tiếng chim tru
cơn gió thổi ù ù như máy quạt
xoay ta trong tia nắng mỏng manh
xoay ta trong thế giới mỏng manh
như ta có thể xé toạc
mọi cái phù hoa và nhân tạo này
như ta có thể xé toạc
lớp da người này
để làm một con thú
chạy hoang đến kiệt sức và lớp da của ta
sẽ đón cái nồng nàn lộng lẫy của thiên nhiên hủy diệt
tay ta run
với những thoát thai loài vuốt
ta muốn một loài người khác
một thiên đường và thức ăn khác
nơi có thể thấy mối liên hệ giữa máu, thân xác và mọi thành phần cấu tạo
trong từng miếng nhai và tiêu hóa
chúa đang chạy trên đồi, phật đang chết
sa mạc lóa mênh mông
những nhánh cây cỏ đón nhận những sinh linh
trần trụi
hãy trần trụi
lớp da thịt này hãy giải thoát ta
cùng với bộ não chết hãy đón chiều sâu mi chưa đến
thánh đang cầm một cây đuốt rọi đêm đông.
và ta ngơ ngác đến.
.