Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Szeptember

 

 

 

Tháng Chín, tháng của sinh nhật.

Cha mẹ dường như biết trước sẽ sinh ra một đứa con gái đa sầu đa cảm, thút thít cùng mưa thu và trải lòng bay theo gió như lá vàng cuốn lăn trên đường sương szeptember?

Mặt trời vội vã thu xếp, cất những ngày hè ăm ắp nắng chói chang cùng những ước nguyện sống thả tứ tung trên khắp nẻo đường đời vào túi càn khôn, dọn đường cho Lập thu 23 tháng 9 đón âm dương đổi chỗ thay nhau.

Thảo nào đi dưới vòm trời xanh cao bát ngát, gió hiu hiu dịu dàng, cỏ may lất phất bụi bên đường đọc được sự thanh thản giãi bày trong lòng một cách vô duyên cớ.

Thảo nào đêm chớm thu mướt lặng khoảng im lìm hiếm có của mơ màng âm thanh quên lên tiếng, khiến bước chân thư thảo dạo phố đêm, bồi hồi như thể quay về chập chờn làm một với những bờ tường, tháp chuông, đường đá . . . tĩnh lặng vô ngần của kỷ vật những thế kỷ xa xưa . . .

Szeptember mở màn bằng những ngày lùi xa sự hiện hữu, ngay bây giờ, ở đây, phút này, ta với ta . . .

Không, hình như ta chẳng phải là ta, bởi tâm hồn tràn ngập ấn tượng khoảng cách như Szabó Lõrinc gọi người thương:

Bằng viễn tưởng viển vông của em anh mường tượng
em đang nhớ anh – ơi người yêu – khi
bánh xe cuốn nhanh: nỗi đơn côi anh khát khao vô vọng.
Quạnh hiu em vẫy gọi, quanh quẩn bên anh
như anh đang cùng em để, lời an ủi chỉ
hiện hữu hoang tưởng của em mang lại,
nỗi đau em chua chát chỉ dịu vòng tay siết từ tim em
trong buốt thương anh nhức nhối.
Bằng viễn tưởng viển vông của em anh mường tượng
chúng mình bên nhau: ít lắm nếu chỉ riêng anh
ngật ngưỡng với mình, thà thế này,
luôn luôn được gấp đôi, như tiên nữ lượn vòng
mang đi – kéo lại – đổi trao, để cùng lúc từ hai nơi xa thẳm
tình yêu khóa chặt vào nhau.
(“Sonett 3,” tập thơ Năm thứ 26)

Szabó Lörin đã nhận ra sự gắn bó từ khoảng cách, nhận ra sự có mặt liên tục của thiếu vắng hình dáng tình nhân, chỉ làm buốt tê thêm cảm giác hòa làm một âu yếm của nóng bỏng xúc cảm trao nhau. Chỉ TÌNH YÊU hiểu được viển vông NGƯỜI.

Chỉ khoảng cách đúng là hiện hữu, bởi tháng Chín mang cho ta nỗi nhớ thương xa vắng nằm trong sự thiếu thốn ấy, thiếu thốn linh hồn đầm ấm tay khẽ nắm ngón tay, mắt dịu dàng nhìn mắt và giọng nói thủ thỉ vỗ về âu yếm trái tim.

Nụ hoa đỏ cô đơn lặng thinh trong sớm mai se se lạnh , bên cạnh những mảnh xương rồng vạm vỡ trầm ngâm, run rẩy nối từ hoa sang những ngọn gai nhọn hoắt là mong manh một sợi tơ nhện giăng, để khi sương tan và nắng trải đều mênh mang trên cỏ, sợi tơ nhện đã biến thành một màng mỏng long lanh sắc cầu vồng từ bóng nắng, ngăn giữa những cánh hoa và những ngọn gai.

Ôi, đấy có phải là khoảng cách giữa đôi ta: một không gian mơ hồ nối hơi thở của anh và em, để nhịp tim này liên tưởng đến nhịp tim kia, để kỷ niệm này gợi nhớ dáng hình kia, thêm một lần nỗi ước ao khẳng định: chúng mình đợi tìm ra nhau đã quá lâu rồi . . .

Szeptember.

(Bp.2011.09.10)

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hồng Nhung


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)