Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ, Thơ & Thời Đại Email bài này

Đôi người ♦ Bất An Quốc Gia


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 10.10.2011

 

Transtromer

Đôi người

 

Họ vặn tắt đèn phòng và khuôn rèm cửa trắng
sáng mờ một khoảnh khắc trước khi hòa tan
như một viên thuốc vào một chiếc ly của bóng tối. Rồi thức dậy.
Những vách tường khách sạn vươn dậy vào bầu trời đen.
Những chuyển động ái tình đã lắng, họ chìm vào giấc ngủ
nhưng những ý tưởng bí mật nhất của họ gặp gỡ như khi
hai giòng màu gặp và chảy vào nhau
trên tờ giấy ướt của một bức tranh của một cậu học trò.
Tối và yên lặng. Nhưng mà thị trấn này đã kéo sát lại nhau
tối nay. Với những chiếc cửa sổ no tràn nước. Những căn nhà tiến gần.
Họ đứng nép sát trong hàng người, chờ,
một đám đông những khuôn mặt không chút biểu lộ.

 

Bất An Quốc Gia

 

Vị Thứ Trưởng chồm về trước vẽ một dấu X
đôi bông tai treo như hai lưỡi kiếm của Damocles.
Như một cánh bướm đốm nằm vô hình trên sàn
gã quỉ hòa nhập vào tờ nhật trình để mở.
Một chiếc nón sắt không ai đội đã nắm quyền.
Con rùa mẹ vụt trôi thoát bên dưới nước

[Thường Quán chuyển ngữ từ bản dịch tiếng Anh của Robin Fulton.]

 

The Couple

 

They switch off the light and its white shade
glimmers for a moment before dissolving
like a tablet in a glass of darkness. Then up.
The hotel walls rise into the black sky.
The movements of love have settled, and they sleep
but their most secret thoughts meet as when
two colors meet and flow into each other
on the wet paper of a schoolboy’s painting.
It is dark and silent. But the town has pulled closer
tonight. With quenched windows. The houses have approached.
They stand close up in a throng, waiting,
a crowd whose faces have no expressions.

 

National Insecurity

 

The Under Secretary leans forward and draws an X
and her ear-drops dangle like swords of Damocles.
As a mottled butterfly is invisible against the ground
so the demon merges with the opened newspaper.
A helmet worn by no one has taken power.
The mother-turtle flees flying under the water.

 

(English translations by Robin Fulton)

 

 

 

.

bài đã đăng của Tomas Tranströmer


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

  • Thường Quán says:

    Anh Lê Tấn Phong và bạn Xem,

    Đúng vậy: “shade” là lớp vải bọc quanh chiếc đèn ngủ. Khi tắt đi thì nó để lại một vùng hình cầu mờ mà Tomas Tranströmer nhìn thấy như một viên thuốc [tròn] trước khi tan vào ly nước bóng tối.

    “They” là những căn nhà thì God! nó cô tịch hơn nhiều. Hay quá.

    Sự trơ trọi của hai con người, một bên, bên kia là những căn nhà phố thị đóng sập cửa và đang như đồng tiến về phía hai con người này sẽ đánh lên một tương phản mạnh hơn.

    Bản dịch của Lê Đình Nhất Lang quá tốt, giờ tôi được đọc.

    Cám ơn hai bạn và LDNL.

    TQ

  • xem says:

    “…its white shade…” không phải là “..khuôn rèm cửa trắng..”
    ” quenched windows” cũng không phải là “những chiếc cửa sổ no tròn nước.”
    “They” trong “The houses have approached. They stand close up in a throng, waiting…” không phải là “Họ” đứng nép sát trong hàng người” mà là “chúng”, những căn nhà.

    Bản dịch của Lê Đình Nhất Lang trên tienve.org dưới đây có vẻ tốt hơn:

    Cặp vợ chồng

    Họ tắt đèn đi, và quả cầu trắng của nó rực lên
    trong giây lát rồi tan ra, như một viên thuốc
    trong một cái ly của bóng tối. Rồi một cuộc nổi dậy.
    Những bức tường khách sạn đâm lên bóng đêm cõi trời.

    Những cử động của họ yếu dần, và họ ngủ,
    nhưng những ý nghĩ thầm kín nhất của họ bắt đầu gặp gỡ
    như hai màu gặp gỡ và loang vào nhau
    trên tờ giấy ướt trong bức vẽ của một cậu học trò.

    Trời tối và yên tĩnh. Tuy nhiên thành phố đã tới gần
    đêm nay. Với các cửa sổ của nó đóng lại. Nhà cửa kéo tới.
    Chúng đứng chen chúc và chờ đợi rất gần,
    một đám đông người với những khuôn mặt trống rỗng.

    http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5504)

    Tuy vậy, tôi nghĩ “đám đông” ở đây không phải là đám người, mà là đám dinh thự cửa sổ xụp xuống, những mặt tiền vô cảm.

  • Võ Tấn Phong says:

    Tôi hiểu phần đầu bài thơ “The Couple” như thế này:

    Một đôi

    Họ tắt đèn và cái chao đèn màu trắng
    mờ đi một thoáng rồi tan biến

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)