tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Diễm Quyên: Có những người quan niệm làm film là sản xuất các giấc mơ. Dĩ nhiên, bên cạnh những giấc mơ đẹp đôi khi ta cũng gặp phải những cơn ác mộng.
Phần Thư: Có bao giờ bà nghĩ đến chuyện sẽ đầu tư vốn làm một cuốn film về cuộc đời những người phụ nữ Việt Nam vì sinh kế giúp người thân phải lấy chồng xa xứ không?
SAM: Chắc là tôi chỉ… Chắc là tôi cần phải thố lộ ra hết.
ROSE: Nhưng đây là kiểu anh muốn người ta đáp lại tình cảm của anh hay là anh thật sự thầm mong họ đừng đáp lại chứ?
Ngừng lời.
SAM: Câu hỏi hay đó.
ROSE: Bởi vì chuyện này cứ như chẳng liên quan gì đến tôi hết. Cứ như anh chỉ nghĩ đến mình anh. Anh có biết không?
Bằng động thái không quan tâm tới trách nhiệm, để hoàn tất dịch vụ, các biện sĩ Hy Lạp truyền đạt lời giảng của mình với kỹ thuật lập luận và lối tu từ mà không quan tâm tới nội dung đạo đức. Ngược lại, những kẻ thán phục họ đã hoan nghênh họ như là những thủ lãnh của tinh thần khai sáng nhân bản từ thế kỷ 5 TCN.
Khi đứa trẻ là đứa trẻ
nó bước đi tung tẩy,
muốn suối là sông,
muốn sông là dòng cuồng lưu,
hình như duyên tình có sức hút
như trăng rằm làm đầy nước sông
nhan sắc tợ hoa màu hồng luyến ái
thu hút lần gặp lại
bám lưng con thiêu thân lạc vào rừng lạ
ngọng nghịu năm ba tiếng Bát Nhã Tâm Kinh
xào xạc Biển Đông con dã tràng bươi cát
nổi chìm lộng ngôn vọng ngữ lùng bùng
Trump nói với Un:
– “Tao muốn chú mày cùng với tao chia nhau giải Nobel Hòa bình 2019 và mày giúp tao tái đắc cử tổng thống nhiệm kỳ 2, bằng cách tuyên bố chấm dứt chiến tranh vĩnh viễn và từng bước tháo dỡ bom hột nhơn. Đổi lại, mày muốn gì tao cũng chiều, kể cả việc mày toàn quyền vui chơi hột le, hay muôn năm độc tài gia đình trị. Mày cứ nhìn Việt Nam xem, tao ok hết.”
Un nói:
– “Tao cũng muốn thấy bọn Dân chủ nước mày trắng mắt ra.
Có thể bản thân lịch sử vốn mù lòa, nhưng cứu cánh, xét cho cùng vẫn thuộc về tác giả trong việc dựng lại “hiện trường”. Và tôi không thấy có gì khác biệt giữa kịch và tiểu thuyết trong cách tiếp cận lịch sử / xã hội hay với từng cá nhân.
A:
Mày muốn nói gì khi mày nói một nơi ai cũng đi qua?
B:
Chứ mày muốn tao nói gì?
A:
Đi qua chứ không ở mãi, phải không?
chính ở trên sân khấu kịch mà người ta mới bàn bạc đến những vấn đề của thời đại và công chúng cũng tìm thấy ở đó những gì bức xúc, thiết thân với họ được phản ảnh. Như nó được thể hiện qua lời của Hamlet khi chào đón một nhóm kịch sĩ: “Chúng ta phải dành cho họ sự tôn quý, bởi vì họ là bản tóm tắt, là ký sự của thời đại.”
“Thay vì để ý đến gương mặt của những người qua lại trên đường phố, tôi thường nhìn vào chân của họ, và thấy tất cả những týp người bận rộn đều bước đi thật hối hả—để về đâu vậy? Vì thế tôi thấy rõ rằng sứ mạng của chúng ta chính là nhìn vào cát bụi để đi tìm một điều bí ẩn mà tầm nghiêm trọng đã bị tước bỏ đi mất cả.”
Năm nay, Hàn Lâm Viện Thụy Điển bị phê phán là đã bội ước trên hai “mặt trận”: (1) với lời cam kết ít “thiên Âu Châu” (Eurocentric), vì hai kẻ đoạt giải đều là người Âu châu; và (2) với lời hứa phục hồi uy tín của Viện bằng cách chọn lựa những người vừa có tài năng văn chương và vừa đáp ứng những chuẩn mực đạo đức căn bản, vì Peter Handke có quan điểm chính trị sai trái.
Từ chuyện trai gái, phụ nữ góp phần lật đổ chính quyền
Rồi ai đó cho anh thuê một cái chòi u ám
và thường xuyên trở về với những tấm hóa đơn của lời
thôi thúc anh cầm cây bút bổ xuống liên hồi
trên trang giấy trắng dã như tròng mắt cô đơn, mất ngủ
Lần đầu SaPa đón tôi / những con đường uốn lượn quanh núi
19h hẻm vực hút sâu xanh thẳm chực chờ
Mận rụng đầy vườn / lô nhô mái nhà gỗ pơ-mu ẩn hiện
Tôi thường đi về trên con đường khờ dại nguyên thủy
những tháp ngà mưa lũ
giữa loáng thoáng điệu chầu văn
bên mây vườn đã hóa đá trong mưa
thị thành mang khuôn mặt của nước
hàng cây thèm ngủ để thở ra bóng đêm hoài nghi dị bản
tất tả tiếng đập cánh chấp chới trong khung trời bão rớt
Sự thông dụng và hiệu quả của thuốc an thần là một trong nhiều thách thức lớn của kịch nghệ đương đại. Chúng ta không muốn Willy Loman giải quyết vấn nạn bằng cách dùng Prozac cũng như chúng ta không muốn Stanley và Stella Kowalski[iv] có máy lạnh trong nhà.
Một trong những yếu tính của Kịch là xung đột. Xung đột giữa con người và lịch sử, giữa con người và xã hội … giữa cái sống và cái chết, giữa tính cách và hoàn cảnh …. Cứu cánh, mục đích tối hậu của đời người là sống. Sống gì? Sống như một con người ….Và, tôi nghĩ, như cách nhìn của Camus, con người tìm được giá trị… ý nghĩa sống của mình, chính là khi nó đối mặt với những sức mạnh muốn trùm lấp nó, chấp nhận cái thế sống nhiều khi phi lý, ràng buộc con người.
Tôi run người lúc khán giả đứng lên hoan hô. Trên sân khấu, tôi không thấy người phụ nữ đẹp thê thảm mà khán giả dường như đã say mê. Tôi thấy mình ở thời mới lớn – một con bé muốn tự sát vì cảm thấy bị giam hãm trong một thế giới coi nó cùng lúc như trẻ con và đối tượng tình dục.
(Gửi tiễn Du Tử Lê)
Mùa Thu đến thật rồi
thêm một người bỏ đi
đuổi theo những chiếc lá
Luật sư của hai bên đều rất tài giỏi, do đó cuộc đối đầu kéo dài hơn ba mươi năm. [diễn viên bắt đầu ngồi dậy từ từ … Hoàng Tử và Công Chúa vẫn tiếp tục kiện tụng nhau, kiện tụng nhau cho đến khi tiêu xài hết cả tài sản của mình. Thì những luật sư cũng rời bỏ họ. Nay tất cả những sự kiện như máu phun, bom dội, chửi bới đều đã lắng xuống, Hoàng Tử và Công Chúa mới thấy rằng một số con cái của họ đã bỏ nhà ra đi ….
những con chữ không nghĩ đơn giản vậy
chúng đã thỏa mãn khi bin laden bị thải ra biển
chúng cũng đã lu loa khi thuyền nhân bị quẳng ra biển
Vẫn là vô địch áo vàng thơ
Cự Phách như nhiên. trước. tới giờ
Thả cánh hoa Lê bay về cội
Đi với về. Cùng một nghĩa mơ
Trong K. Khúc Của Lê 2
Em, đêm đầy sương muối
Những người mất tích về đâu
Xác trên sông Đáy trôi về đâu
Kẻ thù chúng ta ở đâu
GIÁO DỤC
Giáo dục công lập cả California và Texas đều không mang lại kết quả khả quan
Nhiệm vụ của họ là giáo dục cả thế hệ, nhưng nếu California và Texas được chấm điểm dựa …
Chúng ta đến với nhau chỉ bằng một nửa của mỗi người. Và mỗi nửa của chúng ta lại kiếm tìm một điều khác nhau. Chúng ta sống bên nhau mà như cùng đi lạc. Chúng ta sở hữu nhau bằng cách riêng của mỗi người …
Bình Luận mới