Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

Chúng Tôi Là (Phần I & II)

 

Cast photo 1 - WE ARE
(từ trái sang phải: Tisa Chang (Giám đốc Nghệ thuật của Pan-Asian Repertory Theatre), Chantal Thuy, Ngọc Đáng, Nancy Eng, Tienne Vu; hàng đầu, từ trái sang phải: Thái-Hòa Lê, Nguyễn thị Minh Ngọc, Leon Quang Lê)

 

CHÚNG TÔI LÀ (WE ARE)

Kịch bản này đã công diễn 12 xuất, trong hai ngôn ngữ Việt-Anh,* từ 18 đến 26 tháng Ba, 2011, tại West End Theater, New York, NY, do Pan Asian Repertory Theatre tổ chức, Nguyễn Thị Minh Ngọc làm đạo diễn với các diễn viên:

Thái-Hòa Lê (Phần Thư, Người Chồng Đại Hàn)

Tienne Vu (Diễm Quyên, Bà Chủ),

Chantal Thuy (Cô Trợ Lý, Người Vợ),

Ngọc Đáng (Thúy Kiều),

Leon Quang Lê (Hồ Tôn Hiến, A Ngầu)

Nancy Eng (Vú Lam)

Nguyễn Thị Minh Ngọc (Bà Ngoại, Nữ Diễn Viên)

Nhân Vật

1. Phần Thư: Tác giả kịch bản, đang tìm tài liệu để viết truyện film về phụ nữ VN.

2. Diễm Quyên: Nhà sản xuất, có phần hùn trong các rạp lớn ở VN, chuyên nhập các film mới nhất từ nước ngòai về.

Phần I. “Nửa đám ma chồng, nửa tiệc quan

3. Thúy Kiều: đẹp, tài hoa

4. Từ Hải: cao lớn, phương phi

5. Hồ Tôn Hiến: Nguyên soái của triều đình

6. Thổ Quan: người mà Hồ Tôn Hiến ép gả cho Thúy Kiều, là chồng cuối cùng của Kiều trước khi cô nhảy xuống sông Tiền Đường.

Phần II. “Cho Thiếp Về Quê

7. Người Vợ: trẻ, khỏe mạnh, trước đây rất hồn nhiên nhưng nặng tình gia đình.

8. Người Chồng: người Đại hàn, lạnh lùng.

Phần III. “I am Vú, You are Cu

9. Thị Lam : 41 tuổi, bà vú nhà Thúy, chuẩn bị làm người giúp việc xứ Ðài Loan.

10. A Ngầu: Người chủ nhà của Thị Lam, bị tai nạn liệt giường.

11. Bà Chủ: Vợ của A Ngầu, rất muốn chung thủy và yêu chồng.

Phần IV. “Bước Chân Ngàn dặm

12. Bà Ngoại: nhân hậu.

13. Đứa Con Lai: sau một thời gian dài lưu làm con nuôi trên đất Mỹ này trở về Việt Nam kiếm người thân.

Phần V. “Chúng Ta Không Cô Độc

11. Nữ Diễn Viên: một nữ diễn viên lớn tuổi, tự diễn nhiều độc thoại cho chính mình xem.

Và một số vai phụ trong các vai: dàn đồng ca, tì nữ, quân sĩ, hàng xóm và khán giả.

*Dịch giả phần Anh ngữ: Ian Bùi
Ánh sáng/kỹ thuật: Ji-youn Chang
Thiết kế phông kịch: Kim Trần
Thiết kế trang phục kịch: Bảo Trần Chi
Âm Nhạc: Trịnh Công Sơn, với sự trình bày của ca sĩ Kim Minh và nhạc sĩ guitar Đức Trí

A.=======================================

Chuyện xảy ra vào đầu thế kỷ 21.

Hai người ở hai đầu điện thoại. Đầu dây tại Việt Nam là Diễm Quyên, người Mỹ gốc Việt, có phần hùn trong cụm rạp lớn ở Việt Nam. Đầu dây tại Mỹ là Phần Thư, một tác giả kịch bản. Bà Quyên đang xem trailer ““Ngọc Viễn Đông.”

Phần Thư: Tôi là John Nguyễn, tức Phần Thư, một tác giả viết kịch bản film ở Mỹ. Bản thân cuộc đời tôi là một câu chuyện dài. Hẹn cả mấy tháng nay tôi mới có thể tiếp xúc với bà Diễm Quyên, người có phần hùn trong cụm rạp lớn ở Việt Nam vì bà di chuyển nhiều giữa Mỹ, Việt và quê chồng bên Âu Châu. Tôi vừa gửi cho bà ta xem trailer “Ngọc Viễn Đông” của bạn tôi làm.

(với bà Diễm Quyên)

Thưa bà, bà thấy trailer “Ngọc Viễn Đông” đó thế nào?

Diễm Quyên: Có thể loại này hay, đẹp, nhưng rất khó bán vé. Với tôi, cuốn film nào được đại đa số khán giả đủ loại trình độ ưa chuộng, doanh thu cao, đó là film hay.

Phần Thư: Theo những gì tôi đọc trên báo thì bà là một phụ nữ thành đạt, hạnh phúc. Tôi hiểu điều đó cũng đồng nghĩa với việc bà rất bận rộn. Nhưng mà …

Quyên: Bạn có lộn với ai không? Tôi rất ít tiếp báo chí. Ðiện thoại lại vô nữa rồi. Xin lỗi vì cú điện thoại này quan trọng lắm. Tôi sẽ gọi lại bạn sau.

(đổi sang đường dây khác)

Vấn đề là có dành được cuốn film đó về chiếu ở Việt Nam hay lại để mất về tay hãng khác như mấy bộ film bom tấn của Mỹ vừa rồi. Gọi lại cho tôi sau 10’.

Quyên: (Nói với đường dây khác)

Mua ngay miếng đất đó. Có thể trong tương lai dùng nó làm film trường. Năm tới thì chưa, nhưng có thể vài năm nữa tôi sẽ đầu tư vào film truyện nhựa.

(Nói với đường dây khác)

Tôi biết, nếu chúng ta đứng ra sản xuất film thì tiền thuế đóng cho việc nhập film sẽ nhẹ đi. Nhưng làm film ở đây rủi ro sẽ xảy ra nhiều quá. Ðược, tôi sẽ suy nghĩ về chuyện sản xuất film.

(Quay lại máy của Phần Thư)

Rồi, hỏi nhanh trong vòng vài phút thôi.

Phần Thư: Tôi sắp về Việt Nam nghiên cứu đề tài phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngòai để viết kịch bản film. Theo những thông tin tôi nhận được thì bà là một trong những tấm gương lấy chồng nước ngoài thành công.

Quyên: Chưa bao giờ tôi dám nghĩ mình là gương cho ai soi. Thời gian đầu, tôi và chồng tôi về nước, cùng đi chợ Bến Thành với nhau, vẫn nghe người ta xầm xì sau lưng và ngay cả trước mặt mình: “Ngó bà me Mỹ kìa.” Nghĩa là họ coi tôi là một loại Thúy Kiều chớ không phải một Việt Kiều bình thường. Thật ra tôi chỉ là người may mắn khi chồng tôi yêu Việt Nam và muốn làm ăn ở Việt Nam. Vậy thôi. Cái hên, xui của mỗi người, không ai khuyên ai được.

Phần Thư: Nghe kể ngày xưa người ta cũng gọi mẹ ruột tôi là Me Mỹ. Theo bà lọai cốt truyện film nào sẽ thu hút sự đầu tư của bà? Có những cái hay vượt thời gian và không gian, như truyện Kiều, mà bà mới nhắc đến, phải không bà?

Phần I. “Nửa đám ma chồng, nửa tiệc quan

Dàn Ðồng Ca:
1. Trong kho tàng văn học Việt Nam,

2. Đã bao năm sáng danh chuyện Kiều.

3. Nàng Vương Thúy Kiều, trong Đoạn Trường Tân Thanh.

4. Tài sắc nổi danh, nhưng phải cam phận bạc.

5. Nàng bán mình chuộc cha, sống kiếp người ly gia.

6. Thương cho nàng, lầu xanh rồi thanh lâu.

7. Cho thân hoa, hương sắc xuân phai tàn.

10. Đời như cánh bèo trên dòng lênh đênh.

11. Phần số long đong, phải cam bạc mệnh.

12. Qua bao đời xưa nay. Dệt bao vần thơ ca.

Dàn Ðồng Ca:
1. Hình ảnh Kiều Nương thường được đưa lên sân khấu.

2. Cho bao đời tôn kính. Một văn tài, một bậc hiền nhân.

3. Đã viết nên truyện Kiều. Thi hào Nguyễn Du là tên của người.

4. Bút hiệu Tố Như. Trích đoạn sau đây là cuối đời lưu lạc.

5. Kiều được anh hùng Từ Hải mến thương, rước nàng về dinh nên nghĩa vợ chồng.

6. Cho bỏ những ngày gian truân. Vì tin Hồ Tôn Hiến thật lòng.

7. Nàng đã dụ hàng Từ Công. Nên phải cam chịu cảnh đau lòng. Nửa đám ma chồng nửa tiệc quan.

(Một đoạn nhạc dạo mở đầu.

Ở một góc sân khấu, bóng Từ Hải chết đứng uy nghi trên một gò đất cao. Kiều với áo tang khăn sô lăn vào kêu khóc).

Đoản Khúc Lam Giang

Dàn đồng ca:
Khí thiêng khi đã về thần,
Nhơn nhơn còn đứng chôn chân giữa vòng.
Trơ như đá vững như đồng,
Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời.

Kiều:
Chàng ơi, trí dũng có thừa,
Bởi nghe lời thiếp nên nông nỗi này,
Mặt nào trông thấy nhau đây,
Thà liều sống chết, một ngày với nhau.

(Nhiều người vào kéo Kiều ra. Khi Kiều đập đầu ngã xuống bất tỉnh thì xác Từ Hải cũng ngã theo. Trên sân khấu, Hồ Tôn Hiến đang ngà ngà say, Kiều trong bộ áo tang bị xô vào).

Hiến: Kìa, mỹ nhân, sao chưa thay xiêm y dự yến mà đã vội vào đây.

Kiều: Tiện thiếp biết mình gián tiếp gây nên cái chết của chồng nên chỉ mong được chết theo cho trọn tiết.

Hiến: Họ Từ chết đứng, mắt mở to như còn luyến tiếc chưa từ biệt nàng. Chỉ khi nàng đập đầu xuống đất, thân thể hắn mới ngã theo, mắt lúc ấy mới đành khép lại. Dù sao thì công nàng cũng lớn lắm.

Kiều: Ngài càng xét công, lòng thiếp càng đau xé. Bao nhiêu nước sông vẫn không rửa hết cái đau nhục vì đã tin ngài mà làm lụy đến chồng.

Hồ Tôn Hiến: Lẽ ra làm loạn như hắn là phải phơi thây…

Đảo ngũ cung:

1…Bêu đầu nơi thị tứ để răn đời.

2. Thưởng công nàng, nên ta cho họ Từ rẻo đất vùi nông.

3. Nay hắn đã vong thân, yên phận hắn rồi!

4. Nàng mau thuận lời, thay ngay chiếc áo tang kia,

5. Rồi ngồi vào bàn yến để ta, còn ban rượu thưởng cho nàng.

(Kiều vẫn đứng đó như mất hồn. Hai cô thị nữa mang áo đẹp đến choàng vào người Kiều. Hiến mang rượu đến cho Kiều, đổ vào miệng nàng, rượu tràn ra ngoài như đổ vào một thi thể sống).

Hồ Tôn Hiến:
6. Sao nàng vẫn đứng im lìm, như cái xác vô tri.

7. Ồ! Ta đã hiểu ra. Nàng đã sắp mất linh hồn.

8. Nên rượu không thể giúp nàng. Bây đâu, đem đàn đến đây ngay.

9. Ta có cách này đây. Nàng hãy mau cầm đàn.

(Hiến vỗ tay cho người mang đàn đến).

Hồ Tôn Hiến:
10. Đàn là người yêu của nàng. Hãy ân cần ve vuốt.

(Kiều ngồi sụp xuống đàn một khúc nhạc ai oán. Có tiếng đọc vang lên).

Kiều:
11. Một cung mây sầu gió thảm, ve ngân, vượn hót nào tày.

12. Khúc bạc mệnh lọt tai, Hồ cũng chau mày, châu rơi (Dứt).

Hiến: Này, hiếm có tiếng đàn ai khiến ta phải khóc như tiếng đàn của nàng. Ai là người soạn ra khúc nhạc buồn thương ai oán đến như vậy?

Kiều:
Nặng Tình Xưa

1. Tôi đã soạn ra khúc đàn bạc mệnh. Từ ngày còn thơ

2. Khóc đời khổ hận. Lạc loài bơ vơ.

3. Có ngờ đâu, sau 15 năm trường.

4. Khúc đàn kia lại là cuộc đời mình.

5. Ơi những tiếng tơ, nghe đứt từng đoạn ruột.

6. Khóc cho đời bạc phận hồng nhan (Dứt).

Hiến: Lạ một điều là càng nghe nàng đàn ta càng muốn bắt lấy những âm thanh ma muội ấy. Nếu không tóm được chúng, ta phải chụp lấy đôi tay khảy lên khúc đoạn trường kia.

(Hiến vờn quanh và chụp lấy một bàn tay Kiều. Kiều vẫn đàn bằng một tay còn lại. Hiến ôm tim, gạt lệ).

Hiến: Dường như có máu chảy trong tiếng đàn của nàng. Trước khi máu tràn qua tay, nó phải xuất phát từ tim. Mỹ nhân ơi, ta muốn ngắm xem quả tim nàng kỳ diệu như thế nào mà khi rót máu sang những sợt tơ này, mặt sắt như ta cũng nhớ thương quê hương, cũng đau xót bao hồn oan chết trong những trận giao tranh do ta gây ra mà bật khóc.

(Hiến nốc thêm rượu rồi kéo tuột tấm áo hoa choàng trên người Kiều).

Hiến: Ðã định chắp nối với ai chưa?

Kiều (Ngâm trên nền tiếng tranh hay sáo, bầu nhạc đệm)

Ngẫm mình chút phận lạc loài,
Trong mình nghĩ đã có người thác oan.
Còn chi nữa, cánh hoa tàn,
Tơ lòng đã đứt dây đàn…

(Kiều bứt một sợi dây đàn.

Im lặng.

Hồ Tôn Hiến tìm cách lột luôn chiếc áo tang. Kiều buông đàn, giữ chặt lấy mảnh tang trắng.

Hồ Tôn Hiến hát câu đầu và câu chót).

Duyên kỳ ngộ

Hồ Tôn Hiến:
1. Nàng đừng quên ta

2. Giữa triều là nguyên soái.

3. Khi ở ngôi vị này,

4. Ta muốn gì cũng được hết.

(Hiến ra hiệu cho tất cả lui ra. Chiếc màn voan được buông xuống, trùm phủ hai người. Kiều nhô mặt ra, mắt nhắm nghiền như đã chết. Một lát sau, Hiến trần trụi chui ra, quơ nhung phục khoác vào).

Hồ Tôn Hiến:

Tất cả chỉ vì men cay!

Không! Là tiếng đàn ma mị của nàng!

Ta có cách giúp nàng đây (Dứt).

Kiều: Thiếp vừa nghĩ ra một khúc hát mới.

Hiến: Nàng còn đủ tâm trí để nghĩ ra khúc này, khúc nọ sao? Ðúng rồi, nàng chẳng còn gì để mất. Khác với ta là phương diện quốc gia, quan trên trông xuống, người ta trông vào.

Kiều: Khúc hát ấy mang tên “Nửa đám ma chồng, nửa tiệc quan”

Hiến: Nàng muốn hát khúc mất chồng à? Ðừng hát nữa, cái tiếng hát, hay tiếng đàn gì đó của nàng cứ như tiếng khóc, không hợp chút nào trong ngày đại thắng của toàn quân. Thôi được rồi, mất chồng này, ta sẽ đền ngay cho nàng chồng khác. Chuẩn bị trang điểm lại mà làm cô dâu. Chú rể cũng có một tước quan nhỏ ngay tại vùng rừng núi này. Hắn là người con của núi rừng nên chơn chất thiệt thà lắm. Sống cạnh nàng, hắn sẽ hiếm khi mở miệng, nàng sẽ yên tâm đàn hát cho thỏa chí mà không sợ ai trách, ai than. Người đâu, chuẩn bị đám cưới cho mỹ nhân đây với viên Thổ quan của khúc rừng biên giới.

Kiều: Thổ quan à? Quan của chồng ta hay của triều đình? Biên giới à? Biên giới bên này hay bên kia cột mốc?

Hiến: Mới hôm qua hắn còn ở bên kia bờ cột mốc đầu suối Ðoạn Trường làm quan với Từ. Ngay khi họ Từ chết đứng, hắn được lọt sang bên nay cột mốc sát sông Trường Ðoạn với ta. Ðưa bút mực đây, ta ký lệnh cho đám cưới cử hành ngay bây giờ để tối hôm nay cũng là đêm hợp cẩn.

(Điệu Xuân Nữ và tiếng pháo nổ. Nhạc vui nhộn của đám cưới trổi lên. Hai thị nữ từ bên phải đến choàng nửa chiếc áo cưới cho Kiều. Kiều chuyển sang hướng trái, hai thị nữ từ bên trái đến choàng nửa chiếc áo tang cho Kiều. Âm nhạc chuyển động theo. Từ Hải và Hồ Tôn Hiến lại đứng ở tư thế đối đầu nhưng Hải đứng yên còn Hiến thì có lúc nấp sau chiếc màn voan điều khiển Kiều từ xa như điều khiển con rối. Kiều chuyển động khi nhanh với áo cưới, khi chậm với áo tang cho đến lúc chóng mặt rồi ngất đi trên nền những câu thơ).

Kiều: Từ Công ơi! Duyên trần tục kiếp này thôi đã lỡ, hẹn cùng nhau mình hội ngộ chốn Diêm đài…

(Vọng cổ) Thiếp sống sao đây, với nỗi đau thương ngày một đong đầy… Thiếp đã giết Từ Công vì tin lời Hồ Tôn Hiến. Một đời anh hùng chàng phải vong thân.

Dàn Ðồng Ca:

Thơ Vân Tiên

Giết chồng mà lại lấy chồng,
Mặt nào mà lại đứng trong cõi đời,
Thôi thì một thác cho rồi,
Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông.

B.==================================

Phần Thư: Tôi vừa đến Việt Nam là đến gặp bà Diễm Quyên ngay. (đến ngồi đối diện bà Quyên).

Phần Thư: Có lúc người ta dùng chữ Kiều để gán cho những cô gái điếm, và cũng có lúc để nói về những cô gái vì chữ hiếu đã phải đi ra khỏi vùng quê mình sống, thậm chí lấy những người không thương, không cùng ngôn ngữ để kiếm tiền về giúp gia đình.

Diễm Quyên: Vậy tại sao mình không viết một cốt chuyện film về các cô gái thời nay ấy. Có nên phiêu lưu đổ tiền vào vào những câu chuyện thời xa xưa không? Kinh nghiệm cho thấy, chúng ta chưa có film trường cho lọai film đó, sẽ bị nhiều nhà lý luận phê bình film, nhà sử học soi vào. Đã có người mất tiền vì làm lọai film này, lại còn nghe chê bai hằng ngày trên báo.

Phầ̀n Thư: Trên báo ngày nào cũng có những chuyện về những cô Kiều thời đại. Tôi đọc khá nhiều tin tức không vui về chuyện những phụ nữ Việt Nam lấy chồng ra khỏi nước. Không phải ai cũng thành công như bà. Nhiều người khuyên tôi không nên dính vào đề tài này vì sẽ gặp nhiều rắc rối.

Quyên (gật đầ̀u):Trên báo cũng như trong đời sống, có những chuyện ly kỳ lấy đi nước mắt hay tặng ta nụ cười mà ngay cả những người giỏi tưởng tượng chưa chắc nghĩ ra.

Phần Thư: Có nhiều người đề nghị tôi viết những bài thơ, vở kịch trên đời của họ, nhưng cũng có người hăm sẽ giết tôi nếu đem chuyện của họ viết thành tác phẩm cho khán giả thưởng ngoạn

Diễm Quyên: Có những người quan niệm làm film là sản xuất các giấc mơ. Dĩ nhiên, bên cạnh những giấc mơ đẹp đôi khi ta cũng gặp phải những cơn ác mộng.

Phần Thư: Có bao giờ bà nghĩ đến chuyện sẽ đầu tư vốn làm một cuốn film về cuộc đời những người phụ nữ Việt Nam vì sinh kế giúp người thân phải lấy chồng xa xứ không?

Diễm Quyên: Vâng, nếu có một cốt truyện film hay về các cô gái Việt Nam, chúng tôi sẽ sẵn sàng bỏ vốn làm film.

Phần Thư: Tôi đã viết thành kịch bản từ những mẩu tin trên báo Hàn và Việt (đưa bà Quyên tập kịch bản film Cho Thiếp Về Quê).

Phần II. “Cho Thiếp Về Quê”

Dàn Ðồng Ca: Cho đến năm 2009, chưa thống kê được có bao nhiêu người vợ Việt Nam phải rời xứ đi lấy chồng, hay đi lao động để kiếm tiền về phụ gia đình. Cũng chưa thống kê được có bao nhiêu cô thật sự hạnh phúc, bao nhiêu cô yêu chồng mình, bao nhiêu cô nhận những đồng tiền xứng đáng với sự hy sinh của mình.

Dàn Ðồng Ca: Vào ngày 25 tháng 6 năm 2007, một trong 17,000 cô gái Việt Nam lấy chồng ở Hàn Quốc đã viết thư cho chồng.

Tiếng người vợ: “Em đã cố gắng rất nhiều để trở thành một người vợ tốt, một người mẹ tốt, em mong muốn một gia đình đầm ấm. Em rất muốn nói chuyện với anh, em như những người con gái khác rất muốn đối xử tốt với chồng. Nhưng sao anh lại không quan tâm tới em?”

(Phòng khách lạnh lẽo, chỉ có chiếc lồng chim treo ở một góc. Góc khác là những cọng hoa sắp héo. Trên tường có chưng hình hai vợ chồng trong đám cưới của cô. Người vợ bước ra khỏi căn phòng ngủ của hai vợ chồng để lúc thúc làm việc nhà, thay nước cho hoa. Cô lau chùi căn nhà và mang gói quần áo đi giặt. Người chồng lọm khọm hơn cô bước ra giằng gói đồ dơ lại liệng tung tóe xuống đất khiến cô phải lui cui nhặt lại).

Tiếng Người vợ: “Em mong muốn có một gia đình đầm ấm và trở thành một người vợ tốt với chồng, nhưng ước mơ thật giản dị đó của em đã không trở thành hiện thực.”

(Người chồng đá giỏ quần áo rồi bỏ đi. Người vợ ôm chân chồng, người chồng lạnh lùng tháo chân vợ ra. Ông ta vào trong thay áo quần. Người vợ cho con chim trong lồng ăn rồi bắt ghế đến gần một cửa sổ, vẫy chào một người hàng xóm. Ông chồng bước ra, giận dữ lôi vợ xuống, bỏ bộ đồ ngủ xuống chân cho người vợ dọn. Ông đi đóng các cửa sổ lại, rút chùm chìa khóa ra, khóa cẩn thận tất cả các nơi có thể khóa được như các tủ, cửa rồi đi ra).

Người vợ: (tới vái bàn thờ Ông Địa): Trời ơi, phật ơi, lạy các đấng linh thiêng, điều mong ước của con chỉ thật đơn giản là con muốn nói chuyện với chồng thật nhiều và muốn đối xử tốt với chồng. Hôm con lên máy bay sang đây, ngón tay út còn băng bó vì cố đi cắt lúa thay mấy em, cả tuần mới lành mà không thấy đau. Nhưng chồng cứ lạnh lùng không nói như vậy con thấy đau lắm.

(Có tiếng chuông điện thoại reng. Cô mừng quá tới chụp điện thoại).

Người vợ: Dạ, con đây bà ngoại. Má con chưa mổ sao? Có ai mua TV cho cả nhà nghe cải lương chưa? Dạ, bà nhắn cả nhà yên tâm, sang đây con hạnh phúc lắm. Chồng con hơn cả tuổi ba má con nhưng rất cưng chìu. Con có xin đi học tiếng nhưng chưa thu xếp được. Mai mốt biết tiếng rồi chồng con sẽ thương con hơn thôi. Ðồ ăn thì lúc nào cũng đầy một tủ lạnh, không sợ đói đâu.

(Nghe tiếng khua cửa.)

Ý, ảnh về rồi kìa, để con mở cửa cho chồng con. Ngoại đừng chờ, con sẽ gọi lại sau.

(Người chồng bước ra, tay xách gói thức ăn bằng nắm tay đặt trước mặt người vợ rồi lại quay đi).

Người vợ (Đến với bàn thờ thì thầm): Con đã vừa nói dối gia đình con, trời phật ơi! Khi con đến đây, con có biết đời sống của đất nước này ra sao đâu. Nhiều cô gái khác cùng đi đến văn phòng mai mối hôn nhân để những người đàn ông nước ngoài đến lựa vợ thì cho biết mấy cổ có coi hình ảnh về đất nước này trên film. Mấy cổ nói các cô gái nơi họ sống đã ra đi đa số đều hạnh phúc.

(Cô cài chốt cửa bên trong và đến lấy giấy viết ngồi viết).

Tiếng Người vợ: “Khi em buồn, anh phải hỏi em lý do chứ, anh giận em sao? Anh không biết rằng khi khó khăn thì cả hai phải bàn bạc với nhau và anh phải che chở cho phụ nữ sao? Khi em mệt mỏi, gặp khó khăn, em muốn nói chuyện với anh, nhưng mỗi khi trở về nhà anh đều thấy không vui. Mặc dù em nhỏ tuổi hơn anh nhưng chúng ta phải sống cho nhau tình cảm chồng vợ chứ.”

(Có tiếng gõ cửa bên ngoài. Người vợ hoảng sợ tìm chỗ dấu những lá thư, cô tìm không ra nên đem dấu dưới tấm phủ của lọ hoa rồi mới ra mở cửa. Người chồng bước vào giận dữ rồi mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế. Người vợ quỳ dưới chân chồng để tháo dây giầy ra rồi mang thau nước rửa mặt cùng khăn ra. Sau khi lau mặt, ông ta ngồi hý hoáy rút tờ đơn ra điền).

Tiếng Người vợ: “Khi anh buồn, anh lại muốn ly hôn, nhưng điều đó không được bởi mong muốn của em là trong một gia đình thì bất kể khi vui hay buồn cũng như lúc khó khăn vợ chồng đều phải hiểu nhau và bàn bạc với nhau. Mặc dù em ít tuổi hơn anh nhưng em cũng hiểu rằng sống với nhau phải vì tình nghĩa. Khi kết hôn rồi không phải lúc nào cũng chỉ toàn là niềm vui mà có cả những điều không hay.”

(Người chồng đưa tờ đơn cho người vợ ký, người vợ lắc đầu, cố gắng dùng tay để diễn tả. Cô chỉ vào mình, rồi đưa các ngón tay cho thấy mình mới 20; cô chỉ về chồng, rồi đưa các ngón tay cho thấy ông đến 50. Cô ra dấu không ký tờ đơn).

Cô chắp tay lạy ông, chỉ về hướng xa xa.

Người vợ: Việt Nam! Việt Nam!

(Người chồng đá tất cả những gì có thể đá được trong nhà).

Người vợ: Em về Việt Nam nhưng cũng không oán giận gì anh. Chúc anh sống vui vẻ và đạt được những điều tốt đẹp như mong ước.

(Ông định chụp tới bình hoa, người vợ cố che lấy bình hoa).

Người vợ: Nếu em được về Việt Nam, em sẽ tha thứ cho anh.

(Ông chụp tới lồng chim, quay mấy vòng khiến người vợ lảo đảo theo. Khi cô gần như ngất xỉu thì ông mở lồng lấy con chim ra bóp nát trong tay mình. Người vợ mắt mở to kinh hoàng, hai tay ôm lấy cổ như chính mình bị xiết cổ và chính mình vừa chết xong).

(Bài hát Đừng Tuyệt Vọng của Trịnh Công Sơn:

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi, đừng tuyệt vọng!
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông.
Đừng tuyệt vọng, em ơi, đừng tuyệt vọng!
Em là tôi, và tôi cũng là em.
Con diều bay, mà linh hồn lạnh lẽo.
Con diều rơi, cho vực thẳm buồn theo….)

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Thị Minh Ngọc


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)