Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

Chúng Tôi Là (phần V)

 

Minh Ngoc and Tisa Chang
Kịch gia Nguyễn thị Minh Ngọc và Giám đốc Nghệ thuật (Pan Asian Repertory) Tisa Chang chào khán giả sau lúc kịch hạ màn


E. ===================================

Phần Thư: Thật sự tôi không muốn kể những câu chuyện buồn, dù là của mình hay của ai. Tôi tin dù thế nào, ở đâu, cuộc đời nầy cũng đáng sống.

Diễm Quyên: Sao không cho tôi nghe gương thành công của các phụ nữ sống ở nước ngoài, dù tôi biết có những thành công phải trả giá?

Phần Thư: Tôi biết một diễn viên được nhiều người trong nước biết. Cô ta lập gia đình muộn, hiện phải sống ở nước ngoài. Trường hợp nầy không biết nên gọi là thành công hay thất bại. Có thể cô ta có một gia đình hạnh phúc, nhưng cô ta không còn nữa những bạn diễn và khán giả của mình.

Diễm Quyên: Tôi có biết cô ấy. Đã có lần cô mời các đồng nghiệp của mình sang nước ngoài cùng diễn, nhưng rồi chuyện bay qua một đại dương để hành nghề xem ra không dễ dàng gì. Chỉ còn lại một mình, cô ta thường tự diễn cho mình xem.

Phần Thư: Hình như không phải cô ta diễn, mà cô ta đang mơ.

Phần V. “Chúng Tôi Không Cô Độc

(Một nữ diễn viên lớn tuổi bước ra. Bà vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nói lầm thầm.)

Nữ Diễn Viên: Chàng vẫn còn ngồi đợi tôi ở ngoài phòng khách phải không? Bao nhiêu năm tôi vẫn mơ giây phút này, sẽ cùng diễn lại với chàng các mối tình đẹp như Roméo và Juliet hay Thúy Kiều – Từ Hải.

Giờ thì Roméo phải lo cơm áo gạo tiền cho bầy con dại. Còn Juliet già nầy thì đang luân lạc xứ người sau một thời gian dài chuyển sang đào mụ, làm hề… cũng có khi nấu cơm hay lo đồ hội…

Có người bảo tôi: “Không làm sân khấu được ở một thành phố không dùng ngôn ngữ nước mình làm tiếng chính.” Tôi đã cố mọi công sức để được diễn làm nhưng quá nhiều ngăn trở từ những người cứ ngỡ là tôi lao vào chuyện diễn vì còn ham lợi, hám danh. Giờ chỉ mong diễn được một vai nhỏ cho người xưa xem lại thôi.

Để coi mình sẽ diễn cái gì cho chàng coi trước. Được rồi, mình sẽ làm ổng sợ chơi bằng vai bà nội trong vở “CẬU ĐỒNG” chuyển từ vở “TARTUFFE” của Molière. Mỗi lần bị đẩy ra trên chiếc xe lăn với mái tóc bạc phơ, mình cứ nghe khán giả hỏi nhau… Ai vậy?

Không được, diễn già xấu quá thì thất vọng người xưa, diễn trẻ quá thì người đời sẽ cho là ta cưa sừng làm nghé. Hay là ta diễn vai một nữ võ tướng cho ông ta xem.

(Bà quơ mấy cái áo, rồi bày trên bốn cái ghế diễn như có một mình bà với cả một triều đình và quân thù đang trước mặt.)

Nữ Diễn Viên: Hỡi các quan đầu triều thế giặc đang công sát chân thành sao các ông vẫn án binh bất động, hãy cho ta biết nên chiến hay hòa. Và không được quên hòa có nghĩa là hàng, có nghĩa là hèn.

Sao, các ông nói sao? Các ông muốn hàng à? Thôi được, trước khi dâng thành này cho giặc, cho ta hỏi các ông mỗi người chỉ một câu thôi.

(thộp cổ của chiếc áo trên ghế thứ nhất, giận dữ)

Đinh Tướng quân! Ta biết ông không phải người xấu nhưng ông quá thèm muốn ngai vàng cho con cháu nhà ông nên ông nỡ tâm dâng thành này cho giặc. Có còn xứng đáng ngồi chỗ này không.

(quỳ xuống kính cẩn, chấp tay trước ngực trước chiếc áo trên ghế thứ nhì)

Lê Đại Tướng! Trong quá khứ ngài có nhiều đóng góp nhưng giờ phút này ngài ngồi đây chỉ làm vướng víu sức tiến công quật khởi của chúng tôi thôi. Mời ngài tránh ra một bên.

(đẩy lùi cả chiếc ghế thứ nhì sang một góc. Rồi đứng dậy, tiến tới chiếc ghế thứ ba, nhìn bằng nửa mắt, khinh bỉ)

Lý Phu Nhân! Ta không muốn tốn giờ nói chuyện với ngươi. Họ đặt ngươi vào đây chỉ để đủ mâm đủ bát, giờ nói chuyện với ngươi thà để ta nói chuyện với đầu gối, cỏ cây.

(đá chiếc ghế thứ ba lăn long lóc. Chợt nhìn sang chiếc ghế cuối cùng, gục xuống thương yêu)

Trần Tướng Công! May mà thiếp vẫn còn có chàng đây! Chẳng phải lâu nay thiếp đã sống, chiến đấu và làm tất cả mọi việc là nhờ có điểm tựa tinh thần là chàng đó sao?! Giờ khung thành này chỉ còn có hai ta. Hãy cùng tựa vào nhau để chiến đấu trận cuối cùng này.

(Bà xốc chiếc áo trên chiếc ghế cuối cùng, choàng vào người, bước những bước chậm và chắc như đang đồng hành với ai đó. Chợt bà giật mạnh lưng rồi ngực như vừa bị đâm lén sau lưng.)

Tại sao lại đâm sau lưng thiếp.
Hóa ra thủ phạm bán nước chính là ngươi!
Như thế trong hai ta chỉ một người được sống!

(Bà vật lộn với Trần, ngã ra bất tỉnh rồi từ từ tỉnh lại, cố nhớ xem việc gì vừa xảy ra)

Ta còn sống sao? Thật sự ta còn sống à?
Nhưng làm sao chống đỡ ngoại xâm đây khi quanh ta là một khung thành trống rỗng, chẳng còn bất cứ viên tướng nào?

(Bà tìm khắp nơi, sau cùng lắng tai nghe âm lạ dưới lòng đất)

Ôi may sao! Ta còn có dân ta, còn có máu của tiền nhân bao nhiêu kiếp trước, còn có bao người dân vô danh vẫn bất khuất chưa chịu đầu hàng.
Ôi những người lính vô danh, đã chết biển, chết bờ, chết suối, chết khe….
Và hỡi những người lính vô danh còn đang sống.
Cả vợ của những người lính ấy, hãy cùng hát với ta một bài hát để tiễn chồng ra trận. Nào hãy cùng hát với ta bài Đêm Nghe Tiếng Trống Nhớ Chồng.

(hát bài Dạ Cổ Hoài Lang)

Từ là từ phu tướng.
Bảo kiếm sắc phán lên đàng.
Vào ra luống trông tin nhạn
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau.

Đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ rẫy tào khang
Đêm luống trông tin nhạn
Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trông tin chàng

Chàng ơi chớ phụ phàng.
Chàng hỡi chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Biết bao thu ở đó xum vầy
Cho sắt cầm hiệp đôi.

Thiếp nguyện cho chàng
Đặng chữ bình an
Nơi góc bể chân trời
Mau sớm lại gia đàng
Cho én nhạn hợp đôi.

Thôi! Không diễn nữa! Mình sai rồi. Chẳng ích gì nữa những vai diễn xưa nay một khi người được mệnh danh là đôi uyên ương sân khấu của mình giờ phải lọt vào tình huống “van nợ lắm khi tràn nước mắt, chạy ăn từng bữa, toát mồ hôi.” Phần tôi thì cũng sức mỏn hơi tàn như ngọn đèn trước gió.

Dẹp hết những trò diễn xướng này đi. Giờ chỉ có một việc phải làm thôi. Đúng rồi! Hồi đó có ông đốc phủ là khán giả ái mộ, tặng mình chiếc bình cổ để dành cho hậu sự. Mấy đứa ơi, đem bán ngay chiếc bình ấy cho tôi, rồi mang tiền tặng gia đình người tri kỷ. Còn thân này khi không còn thở nữa, cứ đốt ra tro rồi thả biển là xong.

(Chợt ngưng lại như nghe ai báo tin mới.)

Sao anh ấy đi rồi à, chiếc bình quý cũng mất theo à?

(Ôm tim như sợ vỡ rồi dần dà trấn tĩnh được.)

Nói láo!
Vậy là ông ấy chưa bao giờ trở lại.
Có lẽ nãy giờ tôi nằm mơ! Như những đêm gần đây tôi vẫn thường mơ.

(thở hắt ra)

Mà mấy chục năm nay, chẳng phải là một cơn trường thiên đại ảo mộng hay sao?

(như tỉnh ra)

Còn cái bình quý, mấy người để cho chó mèo làm bể rồi đổ thừa cho ông ấy lấy cắp à? Không đời nào!

(Lắng nghe và nhận ra một cái gì đó.)

Bây giờ mới là anh ấy đến thật đây.
Xin đừng ai kêu, tôi còn chút hơi….
Người đó nghe tiếng thì thào nầy sẽ tự đẩy cổng mà vào.

(Cố hát một số bài lẫn lộn vào nhau, trong đó có:

Gloomy Sunday của Rezső Seress, lời Việt — Phạm Duy:

Chủ nhật nào tôi im hơi
vì đợi chờ không nguôi ngoai
bước chân người
nhớ thương tôi
đến với tôi thì muộn rồi
Trước quan tài khói hương mờ
bốc lên như vạn ngàn lời
dẫu qua đời mắt tôi cười
vẫn đăm đăm nhìn về người

Nửa Hồn Thương Đau– thơ Thanh Tâm Tuyền, nhạc của Phạm Đình Chương:

Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ

Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Anh ở đâu? Em ở đâu? 

Nghe tình đang chết trong tôi
Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời

Nỗi Nhớ Mùa Đông– thơ Thảo Phương, nhạc Phú Quang:

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi. 

Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gẫy
Thôi đành ru lòng mình vậy

Chẳng có bài nào được hát trọn bài thì bà phải ngưng ngang lại.

Nếu mặt tôi tái lắm…

… chỉ cần đánh chút phấn.

Không cần phải tô son….

Lỡ như ai đó có gặp được người bạn diễn ngày xưa của tôi…

… nhắn giùm một câu thôi..

Là… trước khi chết tôi cười…

(bà phá lên cười bằng tất cả hơi thở còn lại trong mình rồi cạn hơi, nằm gục xuống, tự phủ khăn che mặt trước khi bất động.)

Những nhân vật đã xuất hiện nay bước ra lại

Diễm Quyên: Có cốt truyện hay về phụ nữ Việt chúng tôi sẽ bỏ vốn làm film. Dù chúng tôi đang bị thưa kiện, vu khống, đâm sau lưng, khi thương trường là chiến trường. Nhưng vì chúng tôi là…

Cô Trợ Lý: Nhiều báo mới đăng tin một người vợ Việt Nam vừa nhảy lầu tự tử ở nước ngoài vì lấy phải người chồng bị thần kinh. Bạn đọc chưa? Tôi biết khán giả lúc này cần mơ và cười. Nhưng thử viết một vở kịch về cô ta cho tôi đóng được không. Dù cháu tôi đang bệnh thập tử nhất sinh nằm kia, mẹ nó lại ở tù bên Đài. Nhưng vì tôi là…

(Người Chồng người Đại Hàn bước ra ngồi trên ghế cho Người Vợ tháo giày. Anh ta cong chân đá trúng cổ vợ. Người Vợ ôm cổ và chỉ tay về hướng quê nhà, muốn thốt ra hai chữ Việt Nam, nhưng chỉ nói được một chữ)

Người vợ: Việt….N…

Diễn Viên đóng vai Kiều: Đám thôn nữ quanh đây vẫn tiếp tục bước vào những căn phòng có mấy chục cô cho vài người đàn ông nước ngoài lựa. Nhiều cô chuẩn bị̣ thành cô dâu mà không thể nói chuyện với chồng. Mấy cổ là…

Phần Thư: Tôi viết khá nhiều, từ những tin trên báo, từ những chuyện thật, cả từ những giấc mơ, nhưng chúng còn nằm im đó, chờ đợi các nhà sản xuất có tiền và có tâm. Câu trả lời khắp nơi là CHƯA làm được. Vì chúng tôi là…

Vú Lam: I am Vú, you are Quan Toà, he is Cu. We Are… quên rồi.

(Phần Thư vừa hát bài Cát Bụi vừa đến với từng người. Chiếc đèn sen trên tay họ sáng lên. Và họ cười.)

Bài hát Cát Bụi của Trịnh Công Sơn:

Hạt Bụi nào hóa kiếp thân tôi,
Để một mai tôi về làm cát bụi.
Ôi cát bụi mệt nhoài.
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi.

Bao nhiêu năm làm kiếp con người.
Chợt một chiều tóc trắng như vôi.
Lá úa trên cao rụng đầy.
Cho trăm năm vào chết một ngày.

(Đến người cuối cùng là Nữ Diễn Viên. Bà trao mảnh khăn sô trắng kết hoa trắng nhỏ như khăn che mừng cưới và cũng là khăn che đám tang cho anh một cách trân trọng như trao tim mình, chỉ tay hướng về khán giả. Anh kéo xuống trong lúc năm tiếng cười vang to hơn, ánnh sáng nhạt dần tỉ lệ nghịch với tiếng cười cho đến khi tắt hẳn ánh sáng thì cũng là lúc tiếng cười vang to nhất.)

MÀN

Nguyễn Thị Minh Ngọc

——————————————————————————————————–

– Cám ơn những tác giả xưa và nay đã giúp tôi cảm hứng hoàn thành kịch bản này như Nguyễn Du, Y Ban, Trang Hạ, Nguyễn Ngọc Tư ..

* Một số tài liệu trong vở kịch này lấy từ tin trên các trang báo sau đây.

http://english.vietnamnet.vn/social/2007/09/736708/

http://english.vietnamnet.vn/features/2007/08/729893/

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=215038&ChannelID=89

bài đã đăng của Nguyễn Thị Minh Ngọc


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)