Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

Chúng Tôi Là (Phần III & IV)

MInh Ngoc, Thai Hoa Le, Leon Quang Le

(từ trái qua phải): Thái-Hòa Lê, Nguyễn thị Minh Ngọc, và Leon Quang Lê

C. =======================================

Phần Thư: Tôi vừa đi dự một hội nghị viết văn ở đất nước có cô vợ đó. Sau 8 ngày bị giết, người ta mới tìm ra xác của cô dưới tầng hầm. Cô được hoả táng ngày 18 tháng 7 và được bảo quản tại Cheonan. Toà kêu án người chồng 12 năm. Trên báo chí hai nước đều đưa tin cần phải báo động về thực trạng bất ổn của các cô dâu Việt Nam khi sang các nước Châu Á lấy chồng. Nhiều cô bị đối xử tệ bạc, bị ép ly hôn, bị đuổi khỏi nhà chồng khi không có nơi nương tựa.

(Cô trợ lý của bà Quyên bước ra.)

Cô Trợ Lý: (đưa trả lại tập kịch bản)

Tôi là trợ lý của bà Quyên. Bà có viết thư cho anh.

Phần Thư: (mở thư ra đọc)

Nếu chiếu vào dịp Tết, khán giả sẽ không xem những film có xác chết. Hãy kiếm một chuyện khác không có ai chết. Chuyện gì giúp người ta cười càng tốt.

Cô Trợ Lý: Bà Quyên gửi lời xin lỗi anh vì bà phải đi. Chúng tôi cũng có những khó khăn không kể được. Chúng tôi vừa gặp chuyện không may. Thương trường là chiến trường mà. Chỉ đau một nỗi là người gây ra bao nhiêu rắc rối cho chúng tôi chính là bạn thân đang cùng là đối tác của nhau nên khi bị đâm chúng tôi không đỡ được.

Phần Thư: Cô khiến tôi nhớ một bộ film của Nam Mỹ cách đây 30 năm: Người Giàu Cũng Khóc”.

Cô Trợ Lý: (đưa cho Thư tờ báo) Bà Quyên đề nghị anh xem qua mẩu tin trên báo nầy xem có chuyển thành kịch bản film hài chiếu Tết được không?

Phần Thư: (cầm lấy tờ báo, đọc)

I am Vú, You are Cu Tèo!” Ngó bộ cười được đó!

Cô Trợ Lý: Không những các khán giả cần cười, mà chính chúng tôi, nhất là bà Quyên, đang gặp một chuyện căng thẳng lắm, chúng tôi cũng cần được cười.

(Phần Thư chăm chú đọc và cười to hơn.)

Cô Trợ Lý: Nếu anh thích đề tài này, bà Quyên hứa sẽ gặp anh ngay sau khi chúng tôi minh oan được.

Phần III. “I am Vú, You are Cu Tèo

Tại phòng riêng dành cho ông A Ngầu vào buổi sáng. Ông nằm bất động trên giường. Vú Lam lau quét dọn căn phòng quanh đó. Bà chủ ăn diện thật đẹp bước ra.

Vú Lam mừng rỡ chạy đến chỉ vào điện thoại, ra dấu là mình nhớ con lắm, chỉ vào chiếc áo chảy sữa của mình, xin được gọi về. Bà chủ chỉ vào đồng hồ cho biết mình phải đi gấp. Lam chìa cuốn lịch nhỏ xíu ra cho biết đã đến lúc mình phải gọi điện thoại về Việt Nam.

Bà Chủ: (dùng chìa khóa, khóa điện thoại để chỉ nghe mà không gọi được. Bà nói tiếng Hoa và ra điệu bộ)

Tôi sẽ cho gọi điện thoại về Việt Nam vào dịp khác, bây giờ cần phải chăm nom đút cơm và lo cho ông tiêu, tiểu, tắm rửa, và dỗ ông ngủ.

Lam: I am Vú.

(chỉ vào ngực).

You are chủ nhà. You hứa cho Vú gọi mà.

(Chán nản khi thấy bà chủ vẫn hồn nhiên ra đi.)

Lam: Nó nói nó nghe, chắc là mình nói cũng chỉ mình nghe thôi. Sang đây đã được mấy tuần rồi mà sữa vẫn cứ chảy. Nhớ thằng cu nhà mình quá! Bố con nhà nó hà tiện tiền chả gọi cho mình. Chủ nhà này cũng chả cho mình gọi về một tuần một lần như đã hứa.

Làm cái gì nữa bây giờ. Hết việc rồi. Cơm cũng đút rồi. Lão mới ị xong. Biết làm gì bây giờ, cứ phải ngồi mãi ở đây, ngó mãi bốn bức tường với cái con người như cái xác chưa chôn kia. Các phòng kia còn có thể nhìn trời qua cửa sổ, phòng này thì muốn thấy chút trời xanh thì phải thế này.

(Nhắc ghế, đứng lên để chồm người gần một khe trống có chặn bằng kính trong).

Bà ấy làm thế này (diễn bằng điệu bộ như muốn tự tử).

Chắc là sợ ông chủ tự tử. Cái thân ông ấy giờ có muốn chết cũng không biết làm cách nào mà chết. Không bù với mình, đang không biết cách nào mà sống đây.

(bước xuống ghế)

Nói với ai thì cũng chỉ có mình mình nghe. Phải chi có ông tiên hiện ra cho mình một điều ước thôi cũng được, mình sẽ chỉ mơ sao cho những giọt sữa này chảy được vào miệng con của mình.

(đến gần chiếc máy điện thoại)

Phải chi hồi nảy bà chủ không gấp đi, mình sẽ nói chuyện được với thằng cu nhà mình.

(chụp lấy ống nghe rồi bấm loạn xạ lên đó.) Cu Tí phải không, má đây con! Thấy chưa, nó vừa nghe tiếng má là nó bập bẹ kêu ngay dù hai má con cách cả biển sâu. Ờ, má đây con, không có con bên cạnh làm sao má vui được. Ở đây má phải chăm sóc một con người lớn hơn con nhưng bây giờ còn tệ hơn con. Con còn biết khóc để đòi bú, đòi bồng hay khóc để má biết con tè mà thay tã.. Còn cái người này thì chỉ biết giương mắt ngó má thôi. Nhiều khi nhớ con, má cũng gọi nó là Cu. Con là cu Tí, nó là cu Tèo. Nghe kể hồi chưa bị đụng xe, nó cũng làm giám đốc như ai nên giàu có quyền hành lắm. Giờ nó nằm một đống thì vợ con có thương mấy cũng phải bỏ mặc cho má trông coi chuyện sinh hoạt hàng ngày thôi.

(A Ngầu nghiêng đầu nhìn Vú Lam).

Nó lại trừng mắt nhìn má kìa, để má lại coi tã nó có ướt không?

(buông điện thoại, đến rờ vào phía dưới người của A Ngầu).

Chẳng có gì, lại mới ăn xong, chưa tới giờ tắm, mày muốn cái gì đây cu Tèo.

(A Ngầu trợn mắt).

Biết rồi, mày tưởng tao gọi điện thoại về cho con tao thiệt đó hả? Ðồ keo kiệt! Vợ mày không cho phép làm sao tao có thể gọi về cho con tao được. Nghe nói hồi xưa mày ăn chơi phung phí lắm mà. Tao bấm số tầm bậy tầm bạ để tưởng tượng con tao đang nghe mà đỡ nhớ nó thôi. Ví dầu tao có gọi thiệt thì nói mấy câu cũng tốn vài xu của nhà mày thôi, làm gì mày mặt trợn, mày trừng với tao vậy.

(A Ngầu chớp chớp mắt).

Còn bày đặt chớp mắt ra bộ hối lỗi nữa. Thôi, tao cũng vì cu Tí mà tha thứ cho mày đó, cu Tèo. Giờ mày muốn tao ru vài câu cho mày ngủ chớ gì? Ừ, ngủ đi cu! Không thức được thì ngủ; dở sống, dở chết thì ngủ, chớ làm gì bây giờ. (Ru).

Au ơ, Bóng ai lướt nhẹ qua thềm,
Tiếng ai thủ thỉ cho thêm nỗi buồn,
Ðem buồn nấu với măng nguồn,
Canh măng đổ biển, nỗi buồn vớt lên.

Lên rừng bứt một cọng mây,
Chẻ đôi cục đá, nhổ cây chống trời.
Trời ơi, một kiếp con người.

(A Ngầu nhắm mắt).

Vậy là cu Tèo ngủ rồi đó cu Tí ơi. Nhưng mà Tèo hay Tí gì thì chỉ có mình vú với những dòng sữa cứ chảy ra như máu trắng nầy thôi. Cứ mỗi lần ru nó là sữa của má cứ chảy ra vì nhớ con.

(A Ngầu mở mắt, chấp chấp miệng như đòi bú).

Mày không ngủ đi còn chép miệng cái gì? Muốn bú sữa mẹ à? Người ta mướn tao qua đây không phải cho mày bú mà chỉ để cho mày ăn uống tắm rửa thôi. Hồi đầu trong giao kèo không có vụ tắm cho mày. Chuyện đó của bà chủ lo, nhưng riết rồi thấy tao xốc vác mày nổi, bà ấy cứ ní cho tao. Ừ, tao phải tắm cho mày trước khi bà ấy đi về. Ðể rồi bà ấy còn mở điện thoại cho tao nói chuyện với con.

(A Ngầu vẫn chấp chấp miệng như đòi bú. Vú Lam đến cởi áo cho A Ngầu. Ngầu dụi đầu vào ngực vú Lam rồi le lưỡi liếm lấy những vệt sữa loang trên ngực áo của bà).

Sữa ấy không dành cho mày đâu, có thích uống sữa thì tao pha cho mà uống. Hôm nay vậy là chuyển động có tiến bộ đó. Chắc nhờ tao xoa bóp mấy bữa nay. Có muốn tao xoa bóp thêm không.

(Vú Lam xoa bóp phía trên người A Ngầu rồi xoa dần xuống dưới. Chợt bà có một cảm giác gì đó khác thường. Rờ vào phần dưới người của A Ngầu, bà chợt kêu lên).

Lam: Ôi, cu Tèo ơi, sao mà của mày dựng đứng như cột cờ vậy? Cái này thì giống cha của cu Tí chớ không phải giống cu Tí nữa rồi. Mừng cho mày đó, vậy là mày có dấu hiệu sống rồi. Mai mốt bà chủ lại khổ với mày như tao đã khổ với cha thằng cu Tí thôi. Nhưng mà bên đây chắc không có chuyện nhậu say rồi đòi đốt nhà, đốt cả vợ con. Rồi mày sẽ có thêm con, nhưng đừng có rải con khắp nơi rồi có lúc nhiều quá không đếm hết. Chúc mừng mày, chúc mừng cu Tèo! Mày sống lại như vầy thế nào bà chủ cũng thưởng tao. Bà sẽ cho tao gọi về nói chuyện với con thường hơn. Mà nếu mày còn giúp bà có con nữa chắc bà thưởng tao mà cho tao về phép sớm thăm cu Tí. Mày có biết là tao mừng lắm không? Tao chỉ muốn hun mày như hun cu Tí của tao thôi.

(Ôm A Ngầu hun, chợt mắc cở).

Nhưng đừng có hòng bắt tao làm chuyện ấy với cái ấy của mày như tao vẫn làm với cha cu Tí và vợ mày vẫn làm với mày ngày mày chưa bị nạn. Của ai thì người ấy dùng. Tao chỉ xoa bóp giúp trong giai đoạn đầu khó khăn trở về từ cõi chết của mày thôi.

Giỏi quá, cu Tèo, giờ này cột cờ của mày vẫn dựng đứng. Chắc chắn là bà chủ mày sẽ thưởng tao. Tao chưa biết sẽ nói gì với bả bây giờ.

I am Vú Lam, You are Cu Tèo, She is Bà Chủ. She will cho tao về sớm thăm con. Cám ơn mày, cu Tèo! Nhớ tiếp tục dựng cờ như vậy khi vợ mày về nhá. I am Vú, You are Cột Cờ!

(Bà Chủ bất thần bước vào, cứng người vì bất ngờ)

Bà Chủ: (xấn tới định tát Vú Lam, nhưng rồi khựng lại, giận dữ.)

Mày phải ra tòa vì tội quấy rối tình dục chồng tao!

Vang lên Bài hát Một Cõi Đi Về của Trịnh Công Sơn:

Bao nhiêu năm rồi, còn mãi ra đi.
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt,
Trên đôi vai ta hai vầng nhật nguyệt.
Rọi suốt trăm năm, một cõi đi về.
Trong khi ta về lại nhớ ta đi.
Đi lên non cao, đi về biển rộng.
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng.
Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì …

D.=============================================

Phần Thư: Còn bây giờ là chuyện của đời tôi. Tôi là đứa bé lai hai lần bị bỏ rơi. Tôi không muốn kể cho mọi người nghe khoảng đời không người ruột thịt của tôi. Chỉ nên biết rằng hiện tại tôi không những sống được mà tôi còn là một người sáng tác. Về một mặt nào đó, tôi cũng là một người thành công ở quê cha của tôi.

Phần IV. “Bước Chân Ngàn Dặm

(Phần Thư bước vào nhà. Bà ngoại ngồi ở một góc lầm thầm đọc ca dao.)

Phần Thư: Thưa bà, con là Phần Thư, con của mẹ Nam đây.

Bà Ngoại: “Chàng ơi cho thiếp theo cùng,
Ðói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp mang!”

Phần Thư: Thưa bà, con không báo trước vì muốn mẹ và bà bất ngờ khi gặp lại con. Con chưa biết sẽ nói gì với mẹ đây. Con sợ khó nói lời thương mẹ được.

Bà Ngoại: “Chàng ơi, phụ thiếp làm chi,
Thiếp là cơm nguội dành khi đói lòng.

Phần Thư: Con đã gặp nhiều đứa trẻ lai trên đất Mỹ, gần như đứa nào cũng hờn mẹ giống con. Con nghe kể, nhiều thiếu nữ quá trẻ thời đó, khi biết sẽ có con với người nước ngoài trong thời chiến, vì thành kiến xã hội, đa số các bà mẹ trẻ đó không muốn các con ra đời. Chính bà ngoại và dì đã xin nhận nuôi giùm tụi con, đúng không bà?

Bà Ngoại: “Ðói no có thiếp có chàng,
Còn hơn chung đỉnh giàu sang một mình.

Phần Thư: Đến khi hòa bình, sợ con không có tương lai, dì lại mang con vào cô nhi viện cho những chiếc trực trăng mang sang quê cha con, đúng không bà?

Bà Ngoại: “Ví dầu thiếp có xa chàng,
Ðôi bông thiếp trả, con chàng thiếp xin.”

Phần Thư: Con có nhiều câu muốn hỏi mẹ lắm. Bỗng dưng con thấy như mình như trẻ lên ba thôi. Con sẽ hỏi mẹ có thương con không? Sao mẹ đặt tên Việt cho con là Phần Thư? Sao mẹ bỏ con? Có phải mẹ phải ở lại Việt Nam để chăm sóc ngoại không? Con đã gặp cha rồi nhưng con không muốn gọi người đàn bà khác là mẹ. Cha mẹ nuôi của con tốt lắm, nhưng những đứa trẻ chỉ có một mẹ ruột thôi, cũng như mỗi người chỉ có một quê hương, đúng không bà?

Bà Ngoại: “Má ơi đừng đánh con đau,
Để con bắt ốc, hái rau má nhờ.
Má ơi đừng đánh con khờ,
Để con hát bội, làm đào cho má coi.”

Phầ̀n Thư: Lâu nay con rất muốn viết một kịch bản, hát một ca khúc về mẹ mình hay những người mẹ khác nhưng con không đủ cảm xúc. Con rất hy vọng chuyến về thăm này sẽ giúp mình có cảm xúc đó.

(Bà ngoại đứng dậy, đưa tấm thiệp cưới cho Phần Thư)

Bà Ngoại: Dạ, mời ông dự đám cưới con gái tui!

Phần Thư: Thiệp cưới của ai vậy bà? Của một đứa em khác cha với con à?

(nhìn kỹ hơn, nụ cười bỗng tắt.)

Nguyễn Thị Nam?

Sao tên mẹ con lại nằm ở chỗ cô dâu?

Mẹ lại bỏ con lần nữa à?

(khóc)

Nếu biết cô dâu trong đám cưới tuần trước là mẹ con, con sẽ báo trước con sẽ về, chắc mẹ sẽ đợi con.

(Bà Ngoại lo sợ, kiếm chỗ núp trốn.)

Bà Ngoại: Ông là ai? Người lạ vô nhà nầy mần chi?

Phần Thư: Thưa bà, con là Phần Thư, con của mẹ Nam đây! Con đã viết được mấy kịch bản film, con có thể mua cho bà cái nhà mới, hay mang bà sang Mỹ đi chơi một vòng.

Bà Ngoại: Nói dối, trẻ nhà nầy chân có đeo lục lạc. Má mày cũng có đeo lục lạc, mà tụi bây đứa nào cũng có đeo lục lạc. Để lúc dì bây đem vô Viện Mồ Côi cũng không lộn đứa khác. Để mắt bà có lòa thì nghe tiếng lục lạc bà cũng biết con cháu còn quanh quẩn quanh nhà.

(Phần Thư lục khắp các túi áo và quần, lôi ra được cái lục lạc. Anh đứng lắc.)

Bà Ngoại: Đúng là cháu tôi rồi. (chụp trúng cái lục lạc và vuốt tới vai Phần Thư) Mầy lớn bộn dữ bây! (rờ trúng nước mắt của Thư) Đừng sợ, đừng khóc, Phần Thư ơi, có bà thay má con đây. Má đi chợ chút xíu má về liền. Má sẽ cho cả nhà mình đi coi hát.

(Bà ngoại tươi cười, đến lau nước mắt cho Phần Thư.)

Phầ̀n Thư: (hát bài Đường Xa Vạn Dặm của Trịnh Công Sơn)

Mẹ bỏ con đi, Đường Xa Vạn Dặm.
Mẹ bỏ con đi, Đường Xa Mịt Mù.
Mẹ bỏ con đi, Mẹ bỏ con đi.
Mẹ bỏ con đi, Đường Xa Mịt Mù.

Trong khi con ngồi, Mẹ bỏ con đi.
Trong khi con nằm, Mẹ bỏ con đi
Mẹ bỏ con đi, Mẹ bỏ con đi.

Mẹ bỏ con đi, Đường Xa Vạn Dặm
Mẹ bỏ con đi, Đường Xa hoạn nạn.

Giấc ngủ chưa tròn, Mẹ bỏ con đi.
Gối lạnh chăn mòn, Mẹ bỏ con đi.
Mẹ bỏ con đi, Mẹ bỏ con đi

Bao nhiêu tiếng cười, của ngày xa xưa.
Bao nhiêu giấc mộng, lòng vạc bay xa
Mẹ …bỏ… tôi… đi.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Thị Minh Ngọc


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)