Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Có lẽ sự phản kháng của TCĐT còn bắt nguồn từ hoàn cảnh vô vọng khi không được tiếp tục học hỏi hầu chia sẻ các tìm kiếm mới và nỗi uất ức khi bị cô lập với sinh hoạt nghiên cứu. Ông không còn được làm công dân trong một chế độ cho phép có sự khác biệt hầu đạt được tiến bộ chung, trong và ngoài nền đại học tự trị của Miền Nam …. Một chương sử mới mở ra với nhiều cái chết như cái chết của … sử gia /Trung Tá Phạm Việt Châu vv … sẽ tiếp tục với sự phấn đấu của nhiều cá nhân hầu bảo vệ danh dự tập thể …
Phùng Nguyễn được Tạ Chí Đại Trường tin cậy trao cho di cảo là do mối giao tình từ năm 2012, khi Phùng Nguyễn phổ biến bản chính thức của Một Khoảnh VNCH Nối Dài của TCĐT trên Thư viện Kệ sách và giúp sử gia lấy lại vị trí xứng đáng cho cuốn sử ký của ông. Đôi bạn vong niên này đã gặp nhau ở chỗ chống Cộng kịch liệt. Việc nhà văn Ngô Thế Vinh cho phổ biến di cảo TCĐT trước Da Màu – một tạp chí mà Phùng Nguyễn dự phần sáng lập, rồi khổ công góp sức gây dựng cho đến khi qua đời — là điều hết sức đáng tiếc.
Cẩn thận: hươu chạy qua đây.
Đó là bảng nhắc người lái xe, trên đường chạy bộ của tôi. Tháng 11 là tháng lạnh nhất, băng tuyết nhất, sầu muộn nhất, trống rỗng nhất, cô độc nhất, trong một năm. Tháng 11 là tháng kết thúc.
Autism được chính thức công nhận tại Việt Nam từ cuối những năm 1990. Mặc dù không có hệ thống chính thức về dữ liệu khuyết tật, Hội Y tế Công cộng Việt Nam ước tính khoảng 160.000 người ở Việt Nam bị autism.
6.
mùa đông 1970. hà nội. xe tang trắng xoá những hoa văn cổ lỗ sĩ. một cái chết. một cái chết trắng xoá. những ký ức xào xạo. tôi cố không nhìn vào trong …
Đôi tay người nữ y tá giơ đứa trẻ sơ sinh lên cao, gương mặt hớn hở của người đàn ông, nụ cười rạng rỡ mệt nhọc của người đàn bà, bé gái xinh xắn …
Mấy tháng rồi, tôi không còn viết được gì. Tôi không còn viết được một cái gì. Tôi chỉ có thể đọc sách. Thường thì tôi đọc đến 3 hay 4 giờ đêm rồi lăn ra ngủ một giấc ngủ không mộng mị. Ngoài cửa số kia, trăng mỗi ngày đều có vẻ xanh hơn.
Thời kỳ Minh Mạng trị vì cũng là giai đoạn thực dân bành trướng: hai cường quốc Anh, Pháp đã bắt đầu xâm chiếm các nước Á đông từ đầu thế kỷ XIX. Họ dùng đủ mọi thủ đoạn: xin buôn bán, xin một mảnh đất để mở thương điếm, xin cứu một giáo sĩ (đã được tha), hoặc xin tự do truyền giáo…, tất cả mọi lý do đều có thể dùng để thâm nhập vào nước ta…
người đàn bà trẻ măng. trong ký ức của tôi. tôi cất người đàn bà này chỗ nào nhỉ? tôi chưa từng lục tìm trong những mảnh vụn còn sót lại trong những ngăn kéo âm ẩm mông mốc sộc lên một mùi ngai ngái khiến tôi hơi buồn nôn. những ký ức mà tôi chỉ đoán thế. nếu ký ức chưa bao giờ phản bội lại tôi trong bất kỳ cuộc đời nào đi chăng nữa. nếu ký ức luôn là cái gì khiến người ta được tồn tại như thể người ta vẫn tồn tại ở đấy.
Có những độc giả vốn có sẵn một quan niệm về cái đẹp trong văn chương, nên dễ dàng giữ khoảng cách với những tác phẩm của Lê Thị Thấm Vân, vì tác giả này …
Khi gặp cô, tôi là sinh viên năm thứ hai đại học, chưa đến hai mươi tuổi, và tôi đoán cô có lẽ giữa lứa tuổi hai mươi. Cả hai chúng tôi đều làm việc bán thời gian ở cùng một chỗ, cùng một thời kỳ. Thế rồi hoàn toàn tình cờ mà rốt cuộc chúng tôi đã qua đêm với nhau. Và rồi không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hàm ý lời đùa của Obama là: ông Trump không chỉ làm cho Nhà Trắng trở nên dung tục mà còn biến nó thành của riêng, thậm chí thành một câu lạc bộ kiểu Mar-a-Lago. Có mặt tại buổi tiệc hôm đó khi Obama thuyết trình, Trump nhìn giận dữ ra mặt. Nhiều nhà bình luận sau đó nói vui rằng chính trong tối hôm đó, Trump đã ‘hạ quyết tâm’ trở thành tổng thống.
Buổi tối trước khi tôi rời khỏi mảnh đất quê nhà tội nghiệp trong những ngày xưa cũ đó, tôi hãy còn một cái tên, Khiếm, như tất cả những ai chung quanh mình. Tôi …
Người đàn bà vẫn khóc, vẫn kể lể bằng cái giọng ướt sũng. Âm thanh quấn vào nhau. Như những ngụm hơi thở thoát vội qua chiếc cổ họng đang bị kẻ nào đó siết cứng. Tôi vẫn chỉ bắt được những chữ “Mẹ ơi!” Và nước mắt tôi lại tuôn ra như mạch nước ngầm vừa bị nhát cuốc nào đó khơi trúng.
Hồi nhỏ tôi là đứa học trò lười, bị điểm kém trong hầu hết các môn học. Tại trường bị cô giáo chê, về nhà bị bố la. Nhưng có một môn học tôi được …
Mười sáu năm trước Lâm Vị Miêu 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp chương trình trung học phổ thông với số điểm vừa đủ đậu, nhờ may mắn hay phần số gì đó mà được …
Đà Lạt! Chiều xám đặc, ánh sáng dường như không len nổi qua ngôi miếu bỏ hoang, nhiều năm âm u với những mảng cỏ dại phủ đầy dưới chân, xung quanh là những tầng …
Bên kia đường, những người sinh viên của Phúc đang tuần tự lật tay cho người đàn bà xem bói. Mây nghe lạnh xương sống khi nhận ra miệng bà ta nói mà mắt cứ hướng về Mây, thỉnh thoảng mới nhìn xuống lòng bàn tay bọn trẻ. Bà ta muốn gì nơi mình?
Những người mới dần hiểu: đây không phải công ty, mà là đường dây lừa đảo xuyên quốc gia. Tiền ảo, cho vay nặng lãi, game, cá độ… được điều hành từ những nơi nầy. Họ – những sinh viên thất nghiệp, những người nghèo mơ đổi đời – bị biến thành công cụ.
Lúc này tôi run rẩy mất kiểm soát, đầu óc choáng váng như thể bị hàng trăm lần búa gõ liên hồi. Tôi ngất lịm đi trên giường. Từ trong cơ thể tôi, một đàn bướm xanh chui ra. Chúng như tiếp tục câu nói của tôi với ý thức:
“Để rồi chúng ta đánh mất tư cách cảm nhận đau khổ! Ta rơi vào vị trí chẳng thể nào kêu gào hay khóc lóc, chỉ có thể lạnh lùng đứng nhìn nỗi đau ấy trôi đi! Còn ta thì ức nghẹn phẫn uất với chính ta như một sự khổ đau mới!”
Chính nghĩa đứng về phía cơm gạo, thậm chí chính nghĩa còn đứng về phía khoai sắn. Đéo mẹ nó, cán bộ nói thì phải đúng bởi vì hàng ngày cán bộ được ăn no và cán bộ có súng còn anh là tù lúc nào anh cũng đói cũng lả đi đứng không vững thì anh phải sai anh phải học tập những điều tào lao người ta nói.
Người viết và người đọc gặp nhau qua một cuốn sách, người viết thèm viết cuốn sách để đời còn người đọc tìm một cuốn sách thấu tận tâm can. Đã mê đọc thì ai cũng đọc sách từ sớm với đủ loại sách từ kinh điển đến hiện đại. Tôi tự làm mình thiệt thòi khi khước từ văn hóa đọc, mãi đến khi theo nghề viết mới chịu đọc.
Doãn Quốc Sỹ là một trong những nhà văn hàng đầu của văn học miền Nam. Ông sinh năm 1923, tại tỉnh Hà Đông. Ngay từ thời trẻ ở miền Bắc, ông đã có ý …
Tôi không nhớ mình đã rẽ vào con phố này từ lúc nào. Có thể là vì đèn đỏ đổi màu, cũng có thể là vì bản “Les valses de Vienne” vang lên bất chợt …
Laszló Krasznahorkai tiếp cận nghệ thuật kể chuyện từ góc độ của hỗn loạn và thất bại. Những nhân vật của ông là những anh hùng điên hoặc các vị tiên tri bị đày ải bởi không gian và thời gian.
Các chủ doanh nghiệp mang gia đình sang Việt Nam được công ty trả tiền nhà và một phần học phí cho con em. Cứ thế, họ ồ ạt đổ bộ y như thời kỳ Gold Rush thế kỷ 19, thiết lập cộng đồng riêng với sinh hoạt chợ búa, siêu thị, nhà thờ, có cả trường mẫu giáo tiểu học trung học dạy bằng tiếng Hàn.
Như vậy chỉ có súng đạn là thứ vượt qua được mọi biên giới của con người. Và ngày nay, trong bối cảnh xã hội Hoa Kỳ, điều mà Thảo Trường ám chỉ vẫn hợp thời, hay là hợp thời hơn bao giờ hết. Nhãn hiệu Mỹ của Tu Chính Án thứ 2, gần như một thứ giấy phép hợp pháp cho phép những người quá khích và cuồng tín xử nhau bằng vũ khí do bất đồng chính kiến. Bạo lực chính trị mang nhãn hiệu Mỹ. Chuyện tranh giành lẽ phải và công lý trong xã hội phân cực bây giờ mang nhãn hiệu Mỹ. Nạn xả súng vào đám đông, trường học, nơi thờ phượng mang nhãn hiệu M (…) Tư tưởng và dự cảm chính trị sâu sắc của Thảo Trường đã mang lại tính phổ quát cho truyện ngắn này, dù đặt vào bất kỳ thời đại, xã hội hay cuộc chiến nào.
Mỗi thế kỷ đều có ít nhất một người chọn đi hết quãng trăm năm của nó bằng chữ nghĩa, coi chữ nghĩa như con đường vừa riêng tư vừa phổ quát để vượt thời gian. Thế kỷ hai mươi của Việt Nam có Doãn Quốc Sỹ. Ông không làm cách mạng, không diễn thuyết tranh luận, nhưng đời sống của ông lại là một bằng chứng về khả năng tồn tại của tinh thần tự do trong những giới hạn ngặt nghèo nhất.
Bình Luận mới