tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
vì vậy ngày hôm nay ông là mùa thu
của một địa điểm nổi tiếng
rất thực tế và từ các
Bây giờ anh là sự lựa chọn nhiều lần
[ẩn giữa giai đoạn này]
Bờ biển, không giấy vải, không bút cọ, không mực màu…thanh gậy gỗ, mặt cát ẩm mịn, tôi vẽ.
Từ KHÔNG tôi tạo ra cái CÓ.
Vài đợt sóng kéo vào, xóa đi những đường nét,
Từ CÓ tôi mất hết trở lại KHÔNG.
Đặc biệt, Huy Cận là nhà thơ có một nỗi buồn tôi tạm gọi là hiện sinh hay tại-thế (existential), nó bàng bạc trong hầu hết các tác phẩm của ông. Tôi nói “hiện sinh” là bởi vì nỗi buồn đó hầu như là một phần bất khả phân của cuộc đời ông, và về mặt nghệ thuật, nó chính là đời ông.
Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.
Ở xứ miền của K, hắn sinh ra trong một gia đình mấy đời không biết lấy một chữ bẻ đôi. Ngày hắn sinh, trên trời có một vì sao lạ sáng rực làm lu mờ muôn ngàn tinh tú rồi biến mất. Kể từ đó quầng quanh hắn là chữ nghĩa và sự thông tuệ vạn vật đến huyền dị.
toàn một lũ chạy theo chủ nghĩa xu thời với sự khinh bỉ có kiểm soát bởi sự khôn ngoan chừng mực thuận lý và khách quan [nên thường hay hội họp theo kiểu văn chương quốc doanh] bàn tán xôn xao những chuyện tào lao viển vông trên trời dưới đất rồi sau đó là ăn nhậu.
Trong cùng một lúc, Da Màu luôn cố gắng để tạo điều kiện cho bạn đọc có cơ hội quan sát các vấn đề từ nhiều góc nhìn khác nhau, trang “Đọc trên mạng” sẽ cung cấp các link dẫn đến các bài viết liên quan trực tiếp đến đề tài sôi nổi kể trên.
Nếu bạn đọc tìm thấy những bài viết hữu ích cho cuộc thảo luận, xin gởi về BBT Da màu [email protected] để chúng tôi nghiên cứu và cập nhật trang “Đọc trên mạng”
Đề tài không phải là mới mẻ ; từ thời Khổng Tử san định Kinh Thi, từ thời Aristote luận về Thi pháp đến nay, hơn hai mươi thế kỷ đã nghiêng mình xuống ngôn ngữ thi ca. Tuy nhiên, cho đến nay, những bình luận về thơ chỉ dừng lại ở mức cảm thụ, nghĩa là cái phần trực giác bén nhạy giúp ta linh cảm chất thơ ; thậm chí có người đưa ra những quan niệm thần bí về thơ, như nhóm Xuân Thu Nhã Tập trước đây, và một số tác giả khác hiện nay tại miền Nam.
Người Thượng là tên gọi chung cho khoảng 29 sắc dân bộ lạc sinh sống trên vùng Cao nguyên Trung phần Việt Nam, nói nhiều thứ ngôn ngữ, mặc nhiều thứ y phục, chủ yếu sống bằng du canh và săn bắn. Họ quen sống trên những ngôi nhà sàn, nuôi thêm các loại gia súc: trâu bò heo gà. Ngày nay tại một số ít buôn bản, người Thượng vẫn còn giữ được những nghi thức sinh hoạt bộ lạc cổ truyền, rất hấp dẫn và thu hút du khách.
Em có đói lòng thì lưng bát nước uống tìm ta
Biên giới mùa này mây thường giang hồ lắm
Ta cười hà hà mà ta im lặng
Cho âm nhạc chui rách hết sương mù
Chúng sẽ không còn như thế nữa lần sau. Những lời nói
ôi sao dễ thương, chỉ hơi sai, sẽ được chỉnh.
Những cặp mắt chúng sẽ nghi ngờ hơn, gắn chặt
thêm nữa vào cái xôn xao trần tục
Như đã tiên liệu, bài viết Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị của họa sĩ Trịnh Cung đã mở ra một chuỗi thảo luận vô cùng sôi nổi trên diễn đàn tạp chí văn chương Da Màu. Ban biên tập Da màu cảm kích và trân trọng những góp ý nhiệt thành của mọi người.
Cho nên, bằng cách nào đó, những người có “liên đới trách nhiệm”, hoặc “liên lụy” tên tuổi với bài viết của Trịnh Cung, cá nhân tôi nghĩ họ cũng cần nói một điều gì đó. Bởi khi tất cả, hay từng “sự kiện” và “vấn đề” trong bài viết của Trịnh Cung được “đối chấp”, “làm rõ”… thì sử liệu về cuộc đời nghệ thuật của TCS sẽ thêm một vài tiểu mục đáng lưu ý và cần nghiên cứu kĩ càng hơn.
Trịnh Công Sơn gây nhiều tranh cãi là do ở những ca khúc ông viết về chiến tranh, thân phận và con người Việt Nam trong một giai đoạn cực kì tang thương của đất nước. Ông đứng về phía nào của cuộc chiến thì chẳng bao giờ ông nói rõ, vì thế người đời phải dùng lời ca, hay ghi nhận những sự kiện liên quan đến Trịnh Công Sơn rồi suy đoán.
Khái niệm về một vị thần biển như biểu tượng của quyền lực chính trị và sự chính thống, đi cùng với sự hình thành của dân tộc Việt Nam thời tiền sử, chính là dấu hiệu sớm nhất đã cho ta thấy rằng người Việt Nam là một dân tộc tự giác và đặc thù.
Từ lúc những cục bột mà chúng ta chơi sợ hãi đến hụt hơi, và mềm nhũn trong cơn bấn loạn. Chúng ta không phải được thụ hưởng cảm giác là người bề trên hơn mà chính là ác quỷ hơn.
Tui là người trình diễn loài bò sát …. Từ hồi còn con nít, lúc nào tui cũng nghĩ tới ba cái mớ bò sát, ngay cả những lúc tui ăn, ngủ.
I am an exhibitor of reptiles …. From early childhood, all I ever thought about was reptiles. I ate and slept reptiles.
em khác hẳn
hai chân không song hành
ra vô tận
mà giao nhau tại
ánh mắt của đời
Điều cảm nhận đầu tiên của tôi là cảm được cái khí mạch xuyên suốt các tập thơ , khiến người đọc dễ nhận thấy điều gì nhà thơ trăn trở, đeo đuổi, và cho dù từ tập thơ đầu đến tập mới nhất nối nhau như một dòng suối, nhưng ở mỗi đoạn nó lại thể hiện dòng chảy khác nhau, cái mới lạ của ý tưởng, ngôn từ, nhạc thơ, và trên hết, là những cảm xúc thực của tác giả, đã như truyền được lực đến người đồng cảm.
Còi tàu hụ vang từng tràng dài. Cô lên giường, trùm chăn: “ Đêm nay chắc lại mất ngủ”. Trằn trọc vì tiếng xình xịch khó chịu, hình bóng anh ẩn hiện với ánh mắt như cười … Tàu sắp về đến ga, tiếng loa phát thanh báo hiệu. Nắng rọi vào khoang tàu, phía cửa sổ trôi tuột những vườn chuối xanh nổi trên nền trời và núi cũng xanh.
Trên chiếc ghế đệm
dành để gác chân
được thêu hoa tiết và những cặp chân
uốn vòng tinh xảo
Nhưng tôi là tôi
thận phận một thằng người
tháng ba bắt tôi ngồi đối diện
với làn hương dậy thì
với con ong no mật
Nếu con đường chính trị đối với TCS là một con đường dẫn anh xuống vực thẳm thì cái chết là một kết thúc hoàn hảo. Hay nói một cách khác, nó đã giải cứu và trả lại vinh quang đích thực cho anh – vinh quang dành cho di sản ca khúc TCS.
Cái địa danh trở nên gắn liền với nghệ thuật đã đành, mà còn có vẻ gì đó triết lý, đối với tôi, vì Tao, từ đó Taoism, là chữ Anh của Đạo Lão có nhà ông Trang Tử nằm mơ thấy mình hoá thành bướm, tỉnh ra lẩn thẩn tự hỏi không biết mình là bướm mơ hoá thành người, hay ngược lại. Thực ra, Taos là tên gọi một thổ dân Da Đỏ ở đây, đã được dùng làm tên thành phố và cả quận hạt Taos.
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi lên mặt người. Lá cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo anh mang thành một cánh buồm.
rụng một đám tóc nhỏ
gã lướt dao
cổ tôi
thì ra bọn họ vẫn chưng mặt đẹp
bày trò gì
gã lấy một ít ráy tai tôi
đau nhói
Là hiện đại hay hậu hiện đại , tôi nghĩ, chàng thi sĩ phố núi có lẽ không quan tâm mà cái quan tâm của anh là viết mới, làm mới theo cái cách mà Amiri Baraka suy nghĩ về thơ của mình : “Thơ của tôi là bất cứ cái gì tôi nghĩ tôi là (…). Đọc Thơ hỏi thơ, có lẽ chúng ta cần xem lại thơ là gì, viết cho ai, viết làm gì … dù là cuộc chữ chưa bày trăm năm đã cạn và phố núi, mưa vẫn ngày …
Ngày tôi còn bé, mỗi buổi trưa đi học ở đình phải qua chỗ quẹo, nhìn thẳng vào mảnh vườn cứ thấy chờn vờn lũ bướm ma có sải cánh màu đen sậm lao vào nhau lăn lộn trong một cái vòng xoáy không có đáy. Thỉnh thoảng một con rơi tõm vào giữa vòng xoáy đó, chới với trôi tuột xuống mặt ao xanh lét thứ rêu tù. Chỉ chờ có thế, một cái mõm từ thời hồng hoang nhô lên, nhanh và gọn hết mức.
Bình Luận mới