tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
365 ngày ngày nào anh cũng quên
cuốn sách lẫn vào tủ áo
hộp diêm lẫn vào chậu hoa
365 ngày ngày nào anh cũng nhớ
Bài thơ này chẳng thể nào ngâm
Khi chữ nghĩa đứng xếp hàng giận dữ
Xin lỗi cặp chân nào trắng thế kia đang lẳng lơ khiêu vũ
Xin lỗi luôn móng vuốt bọn xâm lăng đang vẽ lại bản đồ
Người ngoại quốc (thương nhân, giáo sĩ) có một chút cách biệt (John White 1819) thì nhìn ra nguyên nhân suy sụp là ngay chính nơi tình hình phát triển quyền lực của nhóm người cầm đầu. Đó là bước phát triển có định hướng rõ rệt, theo tổ chức của một chính quyền Á Đông, với một sự thu xếp đòi hỏi những chi phí lớn lao đi theo với sự bành trướng quyền lực, làm tăng tiến kiêu ngạo bản thân, những điều vốn thường hay dẫn đến sự đổ vỡ như thường thấy ở các tập đoàn cai trị tương tự.
đó là sự thể hiện phản bội đời sống
sự thể hiện của nghệ thuật tàn tật
lê lết luồn cúi để được trưng diễn trên sân khấu để hợp thức hoá đời sống đau
thương trong vở hài kịch
1. Chúng tao đã thấy mày.
2. Chúng tao biết mày là ai.
3. Các ý tưởng của mày đều không có giá trị gì.
4. Mỹ quan của mày xuẩn ngốc.
Tôi tin như thế này: chúng ta chỉ tha thứ bất cứ sự hy sinh nào của cha mẹ khi nó được thể hiện không vì chúng ta. Với ba tôi, không có cái tên nào khác – chỉ có tên tôi và ông đã đặt tên tôi để nhớ lại miền đất mà ông phải rời bỏ. Sự hy sinh của ông đã hoàn tất, an bài, nó ràng buộc ông vào tất cả mọi chuyện đã xảy ra. So sánh với điều này, tôi đầy dẫy khiếm khuyết.
Phải chăng, những biểu trưng này chỉ nên xuất hiện dưới hình thức đập đổ tượng, hay xé nát cờ Đỏ? Sự chống đối được “công nhận” phải bằng sự ồn ào, phẫn nộ, sỉ nhục tới cái mà ta “chống”? Nhưng đó không phải là cách người nghệ sĩ thường dùng, càng không phải là cách duy nhất có thể được coi là thể hiện sự chống đối.
Bên trong ngôi nhà nhìn bức tường nứt.
Bức tường của ngôi nhà.
Bên ngoài là sự im lặng của bức tường.
Sử quan Nguyễn nói về ngày ra đi của những người dựng nước ở Đàng Trong như sau: “… Mùa đông, tháng 10 (1558), chúa bắt đầu vào trấn Thuận Hoá… Những người bộ khúc ở Tống Sơn và những người nghĩa dũng xứ Thanh Hoá đều vui lòng theo đi…” Tất nhiên không phải toàn là những người trung thành vì đến cả thế kỉ sau, ngay từ bên trong dòng họ cầm quyền ta vẫn gặp những người trở cờ.
Ba tôi biết cách vụt tôi bằng roi mây hai mươi lần mà chỉ để lại một vạch đỏ bầm chạy ngang trên mông tôi. Sau đó, lúc ông xoa dầu cao con hổ lên vết thương, tôi bật khóc, nhưng lại tức mình đã khóc. Có lần mẹ tôi buột miệng nói mùi sầu riêng làm tôi buồn mửa, ba tôi bắt tôi ăn trước mặt khách.
2006, Nguyễn Viện xuất hiện trên ngọn khế Hàng Xanh
như một con sáo
dạy tôi
ăn bánh
trả tiền
NGƯỜI BỌM SẢN CHỈ TIN VÀO ĐIỀU HỌ MƠ THẤY CHỈ KHI NÀO NÓ THÀNH SỰ THẬT.
CON CÁI CỦA NGƯỜI BỌM SẢN PHẢI ĐƯỢC NUÔI DẠY THEO BỌM SẢN CÁCH.
Đây là chủ đích của tác giả. Tôi bỗng nhìn ra ngay sự lạ lẫm của nó mà lâu nay mình trăn trở: Đó là về một thi pháp mang tên hiện thực huyền ảo Việt tính của nghệ thuật văn xuôi vốn được cưu mang trong văn hoá, văn học dân gian và hiện đại Việt, và được hiển lộ khoảng 20 năm nay với nhiều tác giả uy tín.
Cây gậy phép cuối cùng cũng chỉ một khúc xương
Khúc xương sườn của buổi đầu nhân loại
Ai cần ai?
So với F.O.B. I, 6 năm sau F.O.B. II đã trưởng thành nhiều. Trong phòng tranh tôi thấy nhiều họa phẩm đã diễn đạt tới quá, đẹp quá. Và điều tôi ngạc nhiên là có rất nhiều người đến xem đã chỉ khen họa phẩm đẹp. Có lẽ màu vàng màu đỏ đã không hấp dẫn họ cho lắm, họ đi chiêm ngưỡng những màu khác.
Càng đi sâu vào kho tàng Thi Ca của nghệ thuật truyền thống Việt Nam TLM lại càng ngạc nhiên và thích thú với rất nhiều độc đáo, phong phú mang đậm tính nghệ thuật và bản sắc dân tộc, từ cả trăm, cả ngàn bài dân ca của khắp miền đất nước, đến các thể điệu, giai điệu, nhạc điệu, tiết điệu… đến giọng hát, lối hát, thể hát… của bao nhiêu bộ môn mà chúng ta có thể nghệ thuật hóa ở mức độ cao dưới hình thức trình diễn sân khấu.
Days, months of those years that were long ago, the girl kept walking under the rows of camphor trees
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não
Khi buồn bã nói lời chia biệt cỏ
anh đâu biết mình đã lầm
Cỏ khác chứ không khác
màu nguyên
vẫn lưới thưới đắm chìm
Mưa thấm động niềm
thiếu trời xanh vặn vẹo biếc
lòng đất thâm u
Có chăm xén …
CHƯƠNG XII:
ĐÀNG NGOÀI và ĐÀNG TRONG
Vấn đề danh xưng và hướng phân li
Sau trận 1672, quân Trịnh “chia binh đóng đồn ở các đường trọng yếu châu Bắc Bố Chính, phòng giữ nghiêm nhặt, lấy …
Cuối cùng thì chị cũng lê bước ra được phòng ngoài. Như đời sống có những quyền lực vô hình nào đó khiến người ta không thể chông chênh mãi hoặc ngã chết một cách dễ dàng. Chị lại ngồi trên chiếc ghế cũ, nay đã sờn thêm một vài chỗ mới. Người và vật. Vai ghế, vai người. Trong vô thức, Tay chị vuốt ve tay ghế, thầm thì… Rồi mình phải tập sống thêm một lần nữa thôi.
Chúng tôi chăm chú nhìn nàng nhân ngư
sơn trên tường cạnh bồn tắm: vảy
màu ngọc lục mờ sáng, rong biển
Trong dòng diễn tiến của truyện, ĐML không ngừng suy tưởng về đời sống, đồng thời chị để mình tự chìm đắm trong những suy tưởng ấy. Nhiều khi có một sự dừng lại của mạch truyện vì những suy tưởng của chị, hay nói cách khác, những suy tưởng của chị cứ tiếp diễn còn diễn tiến câu chuyện đôi lúc bị bỏ quên… Nhiều khi thế giới truyện ĐML chỉ còn là những biểu tượng
Như thể chị đã vắng nhà lâu lắm và có một kẻ lạ mặt nào đó đột nhập, làm xáo trộn mọi thứ đồ đạc trong nhà. Nhìn đâu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị làm việc cập nhật. Tinh thần ý chí của chị được điều khiển bởi một động lực nào đó không rõ lắm, trút xuống đôi bàn tay.
anh úp mặt vào đời em
giấu một miền quê đằng đẵng
giấu những trận bão dông chờ đợi
Ít ra thì cuộc tranh chiến Đông Việt Tây Việt trong thế kỉ XVI lại chứng tỏ một lần nữa về tình trạng bất lực của một chính quyền tập trung ở Đông Kinh, không đủ khả năng để đàn áp các thế lực cát cứ địa phương. Điều này còn thấy rõ thêm trong những tranh chấp dai dẳng về sau tuy rằng các sử quan vẫn đặt Lê ở địa vị chính thống…
Bình Luận mới