Thư Tòa Soạn »

26.05.2026

tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

Tiếng nói của nghệ thuật, tiếng nói của hành động

24.02.2009

Đối với những người đang mang quốc tịch Việt Nam, và đang sống ở Việt Nam, họ cảm thấy thế nào khi quốc kỳ của họ bị làm nhục? “Họ” … cũng là người Việt Nam. Họ không phải chỉ là 15 người trong Bộ chính trị, họ không phải chỉ là 160 người trong Trung ương Đảng, hay gần 3 triệu đảng viên. Họ chính là những người mà tập thể người Việt hải ngoại đang tranh đấu cho họ có một cuộc sống tự do hơn, tốt đẹp hơn.

Ma Chuột

24.02.2009

Đêm đêm âm u. Khắp xứ, kẻ có nhà lầu cao lên sân thượng, người nhà tranh vách đất bắc thang leo lên nóc nhà, loại vô gia cư thì trèo lên những ngọn cây cao. Tất cả nhìn về phía núi xa xa, nơi phát ra những cơn gió rít rờn rợn thịt da trên cao, dưới thấp…Khuya, trên những dãy đại ngàn xa tít có những đóm lửa như ma trơi.

Những ân cần khốn kiếp, ♦ Cõi / tôi / khác,

24.02.2009

biểu chiều bảo những con quạ đen
thả bóng tối xuống sâu, (thật sâu) hồn ta bí mật.
đám khuynh diệp lở, loét

Phỏng vấn đạo diễn Trần Anh Hùng

23.02.2009

Elyse Dinh: – Anh lấy hứng từ đâu khi làm Cyclo?
Trần Anh Hùng: Tôi về thăm Việt Nam năm 1992. Ðiều tôi ngạc nhiên nhất là trông mặt ai cüng mỏi mệt, lờ đà lờ đờ…. Dân Việt rất khỏe mà lại hay mệt mỏi. Những sự đối nghịch của họ đã tạo cho tôi một tiết điệu để làm phim Cyclo.

Khi kẻ đồng lõa là nhà văn

23.02.2009

Thực ra tôi thích nghĩ về chủ đề “Hội nhập” trên mạng Hội Luận Văn Học Việt Nam (HLVHVN) như là một nỗ lực tạo điều kiện cho những thảo luận nghiêm chỉnh về một khả năng hoà giải giữa những người làm văn học của những mảng văn học Việt Nam khác nhau tùy thuộc vào điều kiện địa lý hoặc/và chính kiến.

Tiêu Phong – bi kịch của một anh hùng

23.02.2009

Chính cái niềm tự hào đó đã đẩy Tiêu Phong vào vực thẳm bi kịch. Đức Phật nói không sai, đừng yêu bất cứ cái gì hết, dù cái đó là niết bàn, bởi chính cái tình yêu thắm thiết đó lại là nguyên cớ gây đau khổ sân hận cho chính mình. Thật vậy, chỉ vì cái dâm bôn của mụ đàn bà Khang Mẫn mà cái nguồn gốc cẩu Liêu của Tiêu Phong trở thành một bản án tử hình.

Bản Hòa Âm Sinh Tử

23.02.2009

“Chết là một phần tự nhiên của sự sống, mà tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải đương đầu không sớm thì muộn. Theo tôi thì có hai cách để xử với cái chết trong khi ta còn sống. Hoặc là ta tảng lờ nó, hoặc là ta chạm trán với viễn ảnh cái chết của chính mình, và bằng cách tư duy sáng suốt về nó, ta cố giảm thiểu những khổ đau mà cái chết có thể mang lại.

Down with… tôi(?)

23.02.2009

.. gấp điện thoại, tôi nhoài xuống nệm nằm ngửa người lim dim hai mắt tận hưởng mùi canh cá hồi nấu cải muối/ cà chua với thì là thơm lừng [tưởng như vậy là hết chuyện.]

Thế đấy, đây là Nebraska

23.02.2009

Bên đường, những lão bà thân quen ấy,
những lán kho đang lung lay, những cửa sổ nhỏ
bị làm mờ bởi bệnh cườm mắt của rơm và mạng nhện

Sơ Thảo: Bài Sử Khác Cho Việt Nam* – Chương 10

20.02.2009

Dù rằng ngày nay có người cố tìm dấu vết thương nghiệp trong đời Lê sơ nhưng rõ ràng là ngoài các chứng cớ thành lập chợ búa, đã không thấy những hoạt động ngoại thương ảnh hưởng đến triều đại mà lại còn thêm các hành động hạn chế ngay từ trên triều đình.

Những Bài Học Sơ Khai

20.02.2009

Tôi ghi lại, chép lại tất cả những điều ấy, giống như người ta soạn một cuốn sách học vần cho con nít, trước làm kỷ niệm cho chính mình, sau hầu chia xẻ với những ai tình cờ đọc văn tôi. Nếu được như thế… Mong được như thế…

Chậm ♦ Mùa rụng tóc

20.02.2009

Đêm, tiếng chuông mõ trên lầu vẫn vang lên chậm rãi
Đều đều nhịp kinh ngân
Thầm thì như hơi thở
Em phả nghi ngờ khỏi những giấc mơ

Từ trên trời rơi xuống

20.02.2009

Từ im lặng ý nghĩa tràn ra,
Những sợi li ti của nó ở mọi nơi—
sợi vàng, lục, sợi xanh.
Tôi thấy được những bộ dạng
Của sự thật—đảo, chim, đàn ông.

Hội Nhập và Nơi Chốn?

19.02.2009

Hãy làm nhân chứng cho sự sống sót của mình, vì đó là lý do chúng ta được chọn để sống. Hãy lắng nghe những lời chứng đó. Những lời chứng có khả năng vươn tới những thế hệ sau và khả năng ngăn ngừa sự lập lại của lịch sử. Hội nhập không phải chỉ đòi hỏi người khác chấp nhận mình và trong cùng lúc bôi xóa những yếu tố đã làm nên người khác, những ký ức cá nhân, những kinh nghiệm, lịch sử của họ mà mình không từng trải.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Nguyễn Việt Hùng

19.02.2009

Khi làm nghệ thuật mà cố gắng tránh những quan điểm chính trị, thì chính mình đã mang thông điệp chính trị vào đó rồi. Do đó các sáng tác của tôi không thể nói là có tính chính trị hoặc không có tính chính trị, có điều tôi biết tôi làm nghệ thuật với niềm đam mê, với những cảm xúc thật lòng ngay trong quá trình sáng tác, còn những mưu đồ danh lợi, hoặc quan điểm chính trị nếu có, thì chỉ là điều đến sau, có thể do ý của tôi hoặc từ suy diễn của người khác.

Thùng lủng đáy

19.02.2009

Hôm qua, ông mơ thấy mình trở lại thời tuổi nhỏ, quảy hai thùng nước gánh mướn trên vai, ông nhanh nhẹn sang hết vai này rồi vai kia như cái thời làm mướn đầy tủi nhục. Chỉ lạ một điều là hai thùng nước cứ chảy ròng ròng dọc đường, ông càng chạy, nước càng chảy nhanh, ông càng lao như bay, nước dưới đáy thùng càng tuôn túa ào ào, đến nơi thì không còn nước nữa.

Phát hiện

19.02.2009

Là cái bóng ai vậy nhỉ
Sao lại giống bóng tôi hay là
Hình như cái bóng tôi hay là
Có thể mang đi báo cáo

Tìm sông

19.02.2009

Tìm sâu trong đá nghe mùi sóng
ì oạp long bong thuở nào
chọc quá khứ vào bến khe mon men rêu trượt
trơn trợt nghìn xưa em

Giấc mơ hình cánh bướm

18.02.2009

Anh định nói với vợ anh rằng nó sẽ là một con bướm mà cô rất thích; tuy nhiên, anh im lặng. Trong trường hợp này, đó sẽ là một lời trách móc. Anh không thể trách vợ. Những cây cải, cũng như cây ớt, bụi hành góp phần làm nên bữa ăn đạm bạc của gia đình. Anh thẫn thờ bước đi dọc luống cải, hình dung con gái sẽ phản ứng thế nào khi đi học về không nhìn thấy con sâu.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Huỳnh Thủy Châu

18.02.2009

Vào năm 2008, tôi không có quan điểm chấp nhận như bây giờ. Mới đầu tôi bị chấn động khi tôi biết người ta hiểu tác phẩm của tôi khác đi. Tôi không ngờ chuyện lúc đó lại xảy ra như vậy: tôi làm ra tác phẩm đó để vinh danh mẹ chồng tôi, nhưng người ta kết tội tôi hạ thấp lá cờ.

Vũ điệu của mông

18.02.2009

thế giới của căn phòng nhỏ và những cẶP mông
thường thì cẶP mông to đè nhỏ, chèn, ép
cơn ngạt bất ngờ đến từ phía sau, vân vê đồi trái đồi phải rồi rơi chẹp vào khe
về những hệ luỵ tinh thần, cẶP mông thinh

Ăn tết ở hội cao niên

18.02.2009

Cắt tôi ra miếng bánh chưng,

miếng cơm trắng, miếng mứt gừng thơm nhang.

bổ đôi tôi, bày lên bàn;

nửa để chưng nửa để sang năm bằm.

Sơ Thảo: Bài Sử Khác Cho Việt Nam* – Chương 9

17.02.2009

Thế là có chính sách được gọi là “quân điền” mượn của phương Bắc, làm căn bản cho những quy định điều hành sít sao hơn của các triều sau. “Các đại thần” đó là những nho gia thoát khỏi những kềm hãm của tầng lớp tông tộc cũ, được tiếp xúc rộng rãi hơn qua những năm biến loạn Hồ, Minh thuộc, đến lúc này có một thời mới trước mắt để áp dụng kiến thức từ những kinh sử họ học được.

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Binh Danh

17.02.2009

Người ta nên có một quan điểm về những gì họ thích và không thích và những tác phẩm mà họ không thèm màng tới, nhưng các giám tuyển là những người giàn dựng nên cuộc triển lãm này. Họ có xứng đáng không? Đây là cuộc triển lãm của họ, họ nên được tổ chức nó theo bất cứ cách nào họ muốn.

Tại sao nhiều người đọc “LẠC ĐƯỜNG”?

17.02.2009

Không phải cố tình đóng vai một nhân vật tiểu thuyết, mà tính tiểu thuyết là hoàn toàn tự phát, do khát vọng được sống một cuộc đời đẹp về mặt tâm hồn. Tính cách đó giúp ĐH có những hành động đáng phục, và những hành động đó cũng là những sự kiện mà khi viết lại sẽ lôi cuốn người đọc.

hài ku[l] – ii

17.02.2009

lòng bình
tĩnh hư không
sau lúc cạo lông

hạnh phúc
khi yên bụng
và đại tiện đều

Huyền Thoại – Phần II: Từ Tro Than Chiến Bại

16.02.2009

Màu cờ sẽ không ảm đạm như di vật của một lần chiến bại mà tươi thắm như niềm tự hào của người chiến thắng trong cuộc tranh đấu dai dẳng, khốc liệt, và lắm khi vô cùng đơn độc với thân phận nạn nhân để dành quyền được sống và hành xử như là một người tự do.

“Đả Đảo Cục Cức” – “Down With the Shit”

16.02.2009

Refugees of Art

We knew before we started the challenges of reason

Bringing vision to grey seasons of change

In a community ironically bound by oppression and scare tactics

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)