Trang chính » Bàn Tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Phỏng vấn Email bài này

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Huỳnh Thủy Châu

 

Huỳnh Thủy Châu được nuôi dạy để trở thành một nghệ sĩ tuyên truyền cho Cộng Sản ở Việt Nam, theo tiểu sử của chị trong cuốn danh mục của cuộc triển lãm F.O.B. II: Art Speaks. Chị tới Mỹ năm 27 tuổi, tốt nghiệp Cử Nhân (BA) tại đại học UC Berkeley với hai môn Mỹ Thuật và An Sinh Xã Hội năm 2006 và Cao Học Mỹ Thuật (MFA) tại đại học UC Davis năm 2008. Chị làm giáo sư bán thời gian trong Phân Khoa Nghệ Thuật của Đại Học Cộng Đồng Sierra từ mùa Thu 2008.

 

 

HuynhThuyChau-VietLink2 Da Màu: Xin chị nói về quyết định của mình khi tham gia cuộc triển lãm F.O.B. II: Art Speaks (Nghệ Thuật Lên Tiếng) do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ tổ chức.

Huỳnh Thủy Châu: Tôi biết rằng Art Speaks lấy cảm hứng từ vụ chống đối ở báo Người Việt năm ngoái, 2008. Art Speaks muốn tạo ra một diễn đàn để cộng đồng Việt lên tiếng. Đây đúng là một dịp tốt để tôi tham gia. Tôi rất hân hạnh và hãnh diện góp mặt trong cuộc triển lãm.

 

Da Màu: Trong khi sáng tạo tác phẩm của mình, chị nhắm tới người thưởng ngoạn nào?

Huỳnh Thủy Châu: Trước nhất, tôi làm nghệ thuật cho chính mình để bộc lộ những ý tưởng của mình. Trong quá trình sáng tác, tôi không nhắm tới một loại khán giả nào cả. Đối với tôi, một điều đáng buồn cho nghệ sĩ là không thể chia sẽ ý nghĩ của mình cho người khác, mà phải tạo ra cái gì đó để “chiều” thị hiếu quần chúng.

 

Da Màu: Chị có nghĩ rằng mình làm nghệ thuật với một chính kiến nào đó?

Huỳnh Thủy Châu: Không. Tôi tin là nghệ sĩ không nên bị bó buộc bởi một chính kiến nào hết. Các chính kiến sẽ giới hạn, và nhiều khi, làm hỏng quá trình sáng tạo.

 

Da Màu: Chị có chấp nhận cho tác phẩm của mình được triển lãm chung với các tác phẩm bị chống đối?

Huỳnh Thủy Châu: Có.

 

Da Màu: Theo chị, người nghệ sĩ có nên tránh yếu tố gây chấn động hoặc tranh cãi trong tác phẩm nghệ thuật của mình?

Huỳnh Thủy Châu: Có và Không. Yếu tố quan trọng nhất trong nghệ thuật của tôi là chính bản thân người nghệ sĩ. Nếu hắn tin gây ra tranh cãi sẽ khiến cho hắn bộc lộ chính mình rõ hơn, thì nên để như vậy. Nếu không, hắn không nên mượn “yếu tố gây chấn động hoặc tranh cãi” chỉ để làm cho cuộc triển lãm náo động hơn. Nhưng đối với cộng đồng nghệ thuật Việt, chúng ta thiếu những yếu tố “gây chấn động và tranh cãi” trong nghệ thuật của chúng ta. Tôi rất muốn thấy thêm yếu tố đó trong nghệ thuật của người Việt Nam.

 

Da Màu: Trong trường hợp của những tác phẩm bị chống đối ở F.O.B. II, những người chống đối có lý hay không, tại sao, và trong trường hợp nào?

Huỳnh Thủy Châu: Gần như 90% số người biểu tình không vào xem triển lãm. Thật là đáng xấu hổ!

 

Da Màu: Nhiều người lấy cái gọi là “giá trị nghệ thuật” (hay sự thiếu giá trị nghệ thuật) của các tác phẩm này ra làm lý do để chống đối, hoặc đồng tình với sự chống đối. Chị nghĩ sao về quan điểm này?

Huỳnh Thủy Châu: Một khi tác phẩm nghệ thuật được trưng bày trước công chúng, việc của người nghệ sĩ đã xong. Quần chúng có quyền chỉ trích tác phẩm. Điều chỉ trích của quần chúng là gì đi nữa, thì tôi cũng rất trân trọng. Nhưng trước tiên, làm ơn vui lòng đi đến xem bức tranh hay tấm ảnh rồi hãy đưa ra một phán xét. Làm ơn!

 

Da Màu: Chị có cảm nghĩ gì khi VAALA phải đóng cửa cuộc triển lãm trước thời hạn?

Huỳnh Thủy Châu: Tôi không tin nổi khi tôi nhận được tin, rồi tôi bực bội và khóc nhiều. Buồn và tức giận. Bây giờ tôi hy vọng điều gì đó khá hơn trong tương lai. VAALA sẽ mạnh hơn sau vụ này. Chính tôi cảm thấy hãnh diện vì họ.

 

Da Màu: Đây không phải lần đầu tiên chị thấy một số người trong cộng đồng Việt Nam phản ứng mạnh đối với một tác phẩm nghệ thuật. Hãy cho chúng tôi biết cảm giác của chị thế nào khi người ta diễn dịch tác phẩm nghệ thuật sắp đặt “Connection” (“Mối liên hệ”) của chị theo một cách khác với chủ ý của chị.

Huỳnh Thủy Châu: Vào năm 2008, tôi không có quan điểm chấp nhận như bây giờ. Mới đầu tôi bị chấn động khi tôi biết người ta hiểu tác phẩm của tôi khác đi. Tôi không ngờ chuyện lúc đó lại xảy ra như vậy: tôi làm ra tác phẩm đó để vinh danh mẹ chồng tôi, nhưng người ta kết tội tôi hạ thấp lá cờ. Tôi nổi giận. Tuy nhiên, tôi may mắn vì được mọi người nâng đỡ, nhất là các giáo sư nghệ thuật từ cả đại học UC Davis lẫn UC Berkeley. Họ khuyến khích tôi tiếp tục làm cái mà tôi đang làm và chấp nhận sự chỉ trích của công chúng — bất kể đó là gì — như là một phần thưởng cho nghệ thuật của mình. Dù vậy, chấp nhận ý kiến khác không dễ đối với tôi lúc đó. Tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp từ trường nghệ thuật để đón nhận, lắng nghe những chỉ trích khắt khe để nhằm cải tiến, nhưng tôi không sẵn sàng cho cái kiểu chống đối đó. Tôi đã học được bao nhiêu điều từ sau cuộc chống đối đó, những điều giúp tôi hình thành cái thái độ “Bất kể điều chỉ trích của quần chúng là gì đi nữa, thì tôi cũng sẽ rất trân trọng.”

 

Da Màu: Trong gia đình chị, có những ý kiến xung đột về sự kiện F.O.B II? Hiện đối thoại này, nếu có, đã diễn tiến đến đâu?

Huỳnh Thủy Châu: Không có.

 

Da Màu: Còn hồi đó, phản ứng của gia đình chị chính xác là như thế nào, khi nhiều người trong cộng đồng lên án tác phẩm sắp đặt của chị?

Huỳnh Thủy Châu: Mẹ tôi và các anh chị em tôi ở bên Việt Nam thì lo cho tôi vì vụ biểu tình. Gia đình chồng tôi ở đây thì hoàn toàn ủng hộ tôi trong bất cứ việc gì tôi làm với nghệ thuật của tôi. Họ ủng hộ tôi để cho tôi vững lòng.

 

Da Màu: Chị có nghĩ rằng VAALA nên xin lỗi cộng đồng và tại sao?

Huỳnh Thủy Châu: Không. Đầu tiên, VAALA không làm gì sai cả. Thứ hai, the tôi, chữ “cộng đồng” ở đây chỉ một nhóm người rất nhỏ nhưng lớn tiếng. Một cách thù hằn, họ muốn dẹp những người khác có những quan điểm khác họ. Tôi có niềm tin tưởng mạnh mẽ rằng cộng đồng Việt Nam cởi mở hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy từ cuộc biểu tình. Đây là một cuộc triển lãm nghệ thuật trong một đất nước tự do, cho nên nếu bạn không thích nó, bạn không phải nhìn vào nó.

 

Da Màu: Trong tương lai, khi VAALA tổ chức triển lãm nữa, chị có nghĩ tới việc sẽ tham dự?

Huỳnh Thủy Châu: Có, tôi sẽ tham dự.

 

Da Màu: Chị thấy có triển vọng gì, khi nói về liên hệ giữa bản thân chị như một người nghệ sĩ, những tác phẩm của chị, và cộng đồng người Mỹ gốc Việt?

Huỳnh Thủy Châu: Người Việt Nam, văn hóa, huyền thoại, lịch sử vân vân, luôn là những niềm hứng khởi cho sự sáng tạo của tôi. Tuy nhiên, như tôi đã nói, khi tôi sáng tạo nghệ thuật trong xưởng vẽ, thì tôi không nhắm tới bất cứ một loại khán giả nào hết. Nhưng tôi vẫn phải thú nhận rằng sau vụ biểu tình, tác phẩm của tôi thay đổi nhiều. Và tôi thấy hứng khởi với hướng đi mới. Trước kia, tôi làm nghệ thuật cho tôi nhiều hơn. Bây giờ, tôi muốn lắng nghe ý kiến của người khác và kiểu như sao chép chúng vào trong nghệ thuật của mình, từng câu từng chữ. Chỉ lắng nghe mà thôi. Bằng cách làm điều đó, tôi hy vọng rằng tôi có thể hiểu nhiều hơn về cộng đồng.

 

 

Huỳnh Thủy Châu was raised in Vietnam as a Communist propaganda artist, creating art as she was told to. She came to America when she is 27 years old. She graduated from UC Berkeley with Fine Art and Social Welfare Majors in 2006 and Master of Fine Art from UC Davis in 2008. She became an adjunct Professor in the Art Department of Sierra Community College in Fall 2008.

 

 

Da Màu: Please tell us about your decision when you participate in the exhibit F.O.B. II: Art Speaks (Nghệ Thuật Lên Tiếng) organized by the Vietnamese American Arts & Letters Association.

Huỳnh Thủy Châu: I know that Art Speaks was inspired from the Nguoi Viet protest last year, 2008. Art Speaks wanted to create a forum for the Viet community to speak up. This would be a very good idea for me to join in. I am very honored and proud to be a part of the show.

 

Da Màu: When you create your artwork, what audience do you aim at?

Huỳnh Thủy Châu: First of all, I make art for myself to express my ideas. During the process of making art, I do not aim at any kind of audience. For me, a sad thing for an artist is not being able to share his or her own ideas to others, but having to create something to "please" the public’s eye.

 

Da Màu: Do you think that you are doing arts with a certain political belief?

Huỳnh Thủy Châu: No. My belief is that the artist should not be constrained by a political belief at all. Political beliefs would limit and, in a lot of times, damage the process of making art.

 

Da Màu: Do you accept for your works to be displayed together with the artworks that get protested?

Huỳnh Thủy Châu: Yes.

 

Da Màu: In your opinion, should an artist avoid the shock or controversy element in their work?

Huỳnh Thủy Châu: Yes and No. My most important element in art is the artist himself. If his belief in creating the controversy would result in his expressing himself clearer then let it be. If not, he or she should not borrow the "shock or controversial element" just because they want to "shake" up the show. But as for the Vietnamese art community, we lack true "shock and controversial" elements in our art. I would love to see more of that in Vietnamese arts.

 

Da Màu: Concerning the protested artworks at F.O.B. II, are the protesters reasonable, why, and in which cases?

Huỳnh Thủy Châu: Almost 90% of the protestors did not go to see the show. What a shame!

 

Da Màu: Many people use the so-called “artistic merits” (or the lack of artistic merits) of those artworks as the reason for their protest, or to agree with protesting. What do you think of this point of view.

Huỳnh Thủy Châu: Once the piece of art gets to the public show, the job of the artist is done. The audicence has the right to critic the piece. Whatever the public’s critique is, I would appreciate it very much. But first of all, please come to see the artwork before making any jugdement. Please!

 

Da Màu: What feelings or thoughts do you have when VAALA has to close the exhibit before the scheduled time?

Huỳnh Thủy Châu: I did not believe it when I got the news, then I got upset and cried a a lot. Sad and angry. Now I hope for something better in the future. VAALA will be stronger after this event. I am myself so proud of them.

 

Da Màu: This is not the first time you have seen some people in the Vietnamese community react strongly to an artwork. Tell us about what you feel when people interpret your installation art piece “Connection” in a way different from your intention.

Huỳnh Thủy Châu: I did not have the same accepting view point back in 2008. I was shocked at first when I learnt that people interpret my piece differently. I did not expect it this way though at that time. I did the piece to honor my mother-in-law, yet people accused me of demeaning the flag. I got angry. Yet, I am lucky because I have a very good support system from everybody, especially from art professors from both UC Davis and UC Berkeley. They encouraged me to keep doing what I was doing and to accept public’s critique — no matter what it is — as a reward for my art. Still, accepting different opinions is not easy for me at that time. I had received professional training from art school in getting, listening to hasrsh critics in order to get better, yet I was not ready for that kind of protest. I learnt so many things after the protest, which helped me to shape that attitude of “Whatever the public’s critique is, I would appreciate it very much.”

 

Da Màu: In your family, are there conflicting ideas regarding the F.O.B II event? Where does this dialogue, if any, lead to?

Huỳnh Thủy Châu: No.

 

Da Màu: And back then, what was the exact reaction from your family, when people in the community denounced your installation piece?

Huỳnh Thủy Châu: My mother and my siblings back there in Vietname were worried for me because of the protest. My husband’s family here were totally supportive of me doing what ever I want with my art. They supported me so I could stay strong.

 

Da Màu: Do you think that VAALA should aplogize to the community and why?

Huỳnh Thủy Châu: No. First of all, VAALA did not do anything wrong. Secondly, in my own opinion, the term "community" here indicates a very small but loud group of people who agressively wants to shut down others that are having different points of view than them. I am holding a strong belief that the Vietnamese community is much open minded, than what we see from the protest. This is an art show in a free country, so if you do not like it, you do not have to look at it.

 

Da Màu: In the future, when VAALA organizes another exhibit, do you think of participating?

Huỳnh Thủy Châu: Yes, I will.

 

Da Màu: What is the outlook regarding the relationships between yourself as an artist, your artworks, and the Vietnamese American community?

Huỳnh Thủy Châu: Vietnamese people, culture, myths, history and such, always are inspirations for my creativity. Yet, like I said before, when I make art in my studio, I do not target any kind of audience at all. Still I have to admit that after the protest, my works have changed a lot. And I am excited with the new direction. Before, I am more in creating art for myself. Now, I’d like to listen to other’s opinions and kinda copy them into my art, word by word. Just listen. By doing that, I hope that I can understand more about the community.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)