thơ Đặng Bá Tiến
Tháng ba
có làn hương qua ngõ
thoảng thơm da thịt dậy thì
ai không ngủ
tắm trăng khuya lặng lẽ
một mình
trồng cả một trời si
Tháng ba
mùa con ong đi hút mật
no mật rồi
ong cao vút đường bay
mặc nhụy hoa tàn
mặc cánh hoa rơi
ong không cần biết
Tháng ba
pơ lang đỏ đến bỏng da trời
những tĩnh mạch đất đai khô khốc
héo cả những trái tim đã ẩn náu địa đàng
những người đàn bà gùi nước trèo qua con dốc cay cực
mỗi gùi mồ hôi đổi một gùi nước đục
họ xa lâu rồi
những suối rừng trong vắt đứng soi gương
Tháng ba
tôi ra ngõ gặp nàng
và tôi khóc
trước tóc vàng bụng rốn
tôi một thời
như con chồn lẩn trốn
trong hang sâu
mớ đạo đức lỗi thời…
Tháng ba
giờ tóc bạc da mồi
tôi ngồi với bóng tôi
nhìn con ong hút mật
giá tôi cũng là ong
cứ đường bay cao vút
mặc nhụy hoa tàn mặc cánh hoa rơi…
Nhưng tôi là tôi
thận phận một thằng người
tháng ba bắt tôi ngồi đối diện
với làn hương dậy thì
với con ong no mật
với những tĩnh mạch đất đai khô khốc
những gùi mồ hôi đổi những gùi nước đục…
và tôi nhận ra tôi
một gã hèn…
Đêm 10.3.2009
.