Trang chính » Chụp và Chép, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

đoàn trình diễn lưu động loài bò sát/a moving exhibition of reptiles


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 3.04.2009

snake exhibit Tui là người trình diễn loài bò sát. Nghề này là nghề gia truyền. Ba tui cũng sinh sống về nghề này, và cả ông nội tui nữa. Từ hồi còn con nít, lúc nào tui cũng nghĩ tới ba cái mớ bò sát, ngay cả những lúc tui ăn, ngủ. Ngay ở lứa tuổi xế chiều, giấc chiêm bao nào của tui cũng có ít nhất là một con bò sát. Vì vậy tui mới chọn nghề này. Mười hai tháng trong năm tui đi cùng khắp cái xứ sở dài hẹp của chúng ta để trình diễn màn lưu động bò sát. Dừng chân ở mỗi tỉnh thành, tui dựng lều trên bãi đất bụi mù, rồi dán những bích chương trên các bức tuờng bao quanh lều. Dầu bạn chưa hề chứng kiến màn trình diễn ly kỳ, bạn coi qua mấy cái bích chương tuyệt vời của tui rồi chớ?  Sẵn sàng để đóng khung, chúng được in trên bìa các-tông thứ thiệt, có tới bốn màu, thề hổng đời nào bị mờ. Cũng có đứa cho tui là đồ quảng cáo dỏm. Tụi nó thường cằn nhằn là mấy con rắn coi bộ dài trong hình hơn ở ngoài. Rồi tụi nó cũng nói mấy con thằn lằn của tui hổng có màu mè ác ôn đủ lúc nhòm gần kề. Tụi nó dèm mấy con cá sấu vẽ của tui, chắc được máy vi tính sửa sang, coi bộ dữ dằn như vẫn còn sống trong thời thượng cổ, còn mấy con sấu thứ thiệt trong màn trình diễn thấy rành rành là bị đánh thuốc tê, coi buồn thiu, lù rù, làm như là đồ giả chế bằng cao su cũng nên. Nếu có ai thử lật ngửa một con lên coi, chắc cũng thấy hàng chữ nhỏ xíu xiu, mấy mớ chữ coi sao thảm hại quá, là “Chế Tạo ở Trung Cộng.” Rồi còn mấy mẹ xỉa xói nói sao màn trình diễn của tui hổng có con rắn hai đầu hay con rồng hay loài rắn độc nuốt đuôi.  Thì giờ đâu phân trần với tụi nó. Tụi nó rõ ràng là bọn đồng nghiệp ganh với tui. Cằn nhằn gì thì cằn nhằn chớ tụi nó lúc nào cũng là đám đầu tiên xếp hàng mua vé lúc màn trình diễn của tui ghé qua tỉnh. Từ trong cái quầy bán vé, tui thấy tụi nó từ xa tít, lúc chạy, lúc rảo bộ, ba cái mặt tụi nó háo hức như bọn con nít. Thường là tụi nó xô mấy thằng nhóc tì thứ thiệt ra khỏi chỗ đứng xếp hàng để tụi nó đứng ngay đầu hàng. Mà tui hổng có ra mặt hách dịch đâu nghen. Tui có thể từ tốn phát vé cho mấy thằng kẻ thù của tui mà hổng cần tỏ thái độ gì ráo. Đâu có lạ gì nếu cả đám thế gian này háo hức muốn coi mấy con bò sát của tui. Có chỗ nào, ngoài chỗ này, mà bạn và mấy đứa nhỏ của bạn có dịp học hỏi mọi điều về cái vũ trụ độc địa này? Chỗ nào mà ngay cả những con người chai đá, dạn dày bom đạn trong số các bạn có dịp tiếp nhận một cảm xúc hiếm có, tưởng chìm đắm, là cái ớn lạnh xương sống, trộn với thèm muốn và xót thương?      

 

 A Moving Exhibition of Reptiles

Đinh Linh

two snakes I am an exhibitor of reptiles. It’s in my blood. My father was in the same line of business, and so was my grandfather. From early childhood, all I ever thought about was reptiles. I ate and slept reptiles. Even in late adulthood, all of my dreams contain at least one reptile. That’s why I’m in this business. Twelve months out of the year I crisscross this thin, long country of ours to show off my reptile collection.  At each town I pitch my lovely tent on a dusty plot of land, then plaster all the surrounding walls with my posters. Even if you have never seen my fabulous show, you have no doubt noticed my beautiful posters? Suitable for framing, they are printed on real cardboard, in four colors, and wil not fade. There are those who have accused me of false advertising. They like to kvetch that my snakes always appear much longer on paper than in person. That my salamanders are not nearly as colorful or exotic up close. And that my illustrated alligators, computer-enhanced perhaps, seem primeval, ferocious, while the actual alligators in the show are obviously drugged, passive, and practically made out of rubber. If you flip one over, you can clearly see, in the tiniest print, the always pathetic words “Made in China” There are others who carp that my exhibition includes no two-headed snakes or dragons or a viper that devours its own tail. I cannot waste my time on these people. My critics are obviously only frustrated exhibitors of reptiles. Though they complain, they are always among the first to purchase tickets when my show arrives in town. From inside my booth, I can clearly see them coming from afar, now running, now walking, their faces glowing with a childish excitement. Often they knock real children out of the way to be the very first in line. And yet I do not gloat. Calmly, I can dispense tickets to my enemies without a smirk on my face. It’s no mystery why the whole world is so eager to see my reptiles. Where else, let me ask you, can you and your children learn everything there is to know about this poisonous universe? Where even the most insensate and shell-shocked among you can experience such a rare, lost emotion as revulsion mixed with longing and pity?

bài đã đăng của Đinh Linh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)