tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tôi không đồng ý với bài viết của Trịnh Cung, về đại ý cũng như cung cách diễn đạt. Nhưng theo một châm ngôn, tương truyền của Voltaire: “tôi không tán thành những điều anh nói, nhưng nguyện phấn đấu đến tàn hơi, để anh được nói lên những điều đó”. Điều này, tôi học lóm được nơi các nhà tranh đấu cho dân chủ ở phương Tây.
Và dưới tận cùng của đáy valy, cùng với gần chục ký sách và bản thảo của suốt hành trình, là ngài Giả-Phật của ta với nụ cười thơ trẻ cùng ông khán hộ Chăm đen đủi già nua và cái linga yoni lượm về từ phía biển.
họ chỉ mới nới lỏng dây trói
không tin cứ hỏi các bloggers
chuyện đa đảng không có quyền nói
phải tự mình kiểm duyệt văn thơ
Sự tương tự của nội dung và số lượng các bài viết cáo buộc Trịnh Cung “mua lòng chiến hữu” được tung ra bất chấp thủ đoạn khiến người ta liên tưởng đến một chiến dịch theo kiểu “trục tà” (witch hunt) nào đó mà nhân cách của Trịnh Cung, và không chỉ của Trịnh Cung, là mục tiêu săn đuổi.
Cơn mưa đêm qua giờ vẫn còn. Đổ như trút nước vậy. Vậy mà nhà vẫn cháy. Cháy đen thui mới kỳ. Mưa như lời kinh của mẹ tôi mỗi tối, đổ dồn trên cuộc sống.
đi thôi / cô bé / ở đây không có chỗ cho tình yêu bén rễ / đi về nơi em thích /một chút nắng mưa nhẹ nhàng / một chút mê đắm quê mùa /lấy chồng /sinh con đẻ cái /dạy bọn trẻ câu chuyện cổ tích rằng
Chính nó, cái cấu trúc ấy, đã là một hòa điệu đầy nét thẩm mỹ trong cái nghe, cái nhìn, cái cảm của con người. Cùng với những hình ảnh lạ và đẹp của người nhạc sĩ, nó mang chúng ta vào một thế giới không mòn, với những cánh cửa mãi mở ra, tiếp tục dẫn chúng ta đi tới. Trịnh Công Sơn đã nhìn ra những nét sống muôn đời của thiên nhiên ấy và ôm lấy chúng trong cuộc hành trình mình.
Cuốn tiểu thuyết đầu tay này thành công, như một hội tụ đẹp của vài tiêu chí chính trong nguyên tắc hiển nhiên là: Phi chất tiểu thuyết bất thành tiểu thuyết. ở Quyên, câu chuyện có cốt cách, lối dựng truyện chính tông, khe khắt mà vẫn tung hoành, thoải mái.
Sương bắt đầu lan ra bảng lảng như khói mỏng, chập chờn làm người ta liên tưởng, cảm giác như có chiếc khăn voan màu xám lửng lơ bay quẩn trên các nóc nhà. Mái nhà tôn hấp hơi ẩm, anh ánh trong đêm trăng.
Dưới đây là những diễn tiến sau khi chúng tôi nhận được một bài viết của một người ký tên Tran My Chau. Sự việc dưới đây tự chúng sẽ nói về bản chất và ý nghĩa của câu chuyện. Mời bạn đọc theo dõi.
Cho đến ngày nay, quan điểm về tên gọi cuộc chiến vẫn là điều tranh cãi. Với tôi, tôi đồng cảm cùng suy nghĩ của Trịnh Công Sơn, bởi vì đứng trên góc nhìn dân tộc, cái chết nào cũng đau xót như nhau. Vì tất cả đều chung giòng máu Lạc Hồng
Không có chiếc thuyền nào neo đậu bến sông; con đường lớn kề bên cũng vắng bóng người qua lại. Cũng không nghe thấy tiếng còi inh ỏi, tai nạn kẹt xe và khói bụi. Điều đang mô tả làm Bạn dễ đoán ra rằng nơi Anh hẹn gặp tôi là căn phòng của giấc mơ.
Một đàn cừu non mong ước sao đời bình yên
Đừng có chiến tranh đầy tang tóc ưu phiền
Nhớ ngày xưa thời cuồng điên bắn giết
Đạn súng ngoại bang không cần tiếc tiền mua
Ai biết
nước bóng
và dầu thơm của
một người
vừa bước qua
giữa những món
đồ khác của nàng.
Anh Trịnh Công Sơn mới nói, anh là người đứng giữa, một chứng nhân. Anh Kỳ có nói rằng, trong hai chiến tuyến đang đánh nhau, anh chọn là người đứng giữa anh sẽ bị trúng đạn của cả hai bên. Thành ra, có sự rất căng thẳng giữa anh Kỳ và Trịnh Công Sơn.
Chúng tôi sẽ tiếp tục sinh hoạt dựa trên chủ trương của mình một cách độc lập và hy vọng hình ảnh của tạp chí Da Màu sẽ được xác lập không phải từ những phán xét thiên lệch mà chính từ những điều Da Màu đã thực hiện được qua sự đóng góp không thể thiếu của quý tác giả thân hữu và bạn đọc.
Nói rằng Trịnh Công Sơn là thiên tài, cũng dễ thôi. Nhưng trở thành thiên tài trên một đất nước như Việt Nam, được thừa nhận là thiên tài trong một xã hội như Việt Nam — nhất là sau cuộc đổi đời 1975 — thật không đơn giản.
Mục đích của bài này là giải thích sự hình thành của thiên tài Trịnh Công Sơn
Ði ngược dòng thời gian, tôi thấy em trong bào thai của mẹ. Và tôi, tôi ở trong bào thai của một xã hội, một chế độ hoàn toàn lạ lẫm với tôi. Em thì được sinh ra nhưng tôi thì lại được tái sinh trong một cuộc đời khác.
Tôi thấy mình vùng thoát khỏi vũng trăng ban sơ.
– vũng trăng ban sơ ở đây không hề có ý gì khác ngoài sự non nớt, giả như đọc lên mà liên tưởng đến tựa cuốn tiểu thuyết “trăng nguyên sơ” của nam dao tức tiến sĩ nguyễn mạnh hùng
chúng ta sẽ có thể
du hành trên chuyến vĩnh hằng
nhởn nhơ chuỗi giấc mơ
sống an nhiên trong giả dối
của nhau
Triệu Đà có chân dung ở cả hai thế giới: miền Bắc là đế quốc đang bành trướng và miền Nam, là một vùng đang thu hẹp. Người Trung Quốc nhớ đến ông như một quan chức của Hoàng Triều nhưng lại có thái độ độc lập; và người Việt Nam nhớ đến ông như một vị vua vĩ đại dám chống lại nhà Hán. Ông là vị thủ lãnh cuối cùng có chỗ đứng trong huyền thoại Việt Nam thời cổ.
một người cầm bút chân chính không được dẫn chuyện riêng, đời tư của người khác, đặc biệt là chuyện của bạn bè trong đời thường vào chuyện chính trị, chuyện công. Nhưng vì anh Trịnh Cung không thực hiện điều nên tránh đó, nên khi góp ý, phản biện những gì anh đã viết trong bài Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị, buộc lòng tôi “đạp gai phải lấy gai mà lể”
Gã hấp tấp đáp như một cái máy, trong khi phân vân không biết bà chị đã chồng con gì chưa. Người đàn ông nào có thể trở thành đức lang quân của bà chị được nhỉ. Mà sao cặp kính cận của bà chị lại to đến thế chẳng biết nữa, hệt như của nhân vật chính trong phim “cô gái xấu xí.”
Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp
Trên giường
em kín vô cùng
lơ lửng trên vòm cây
trước khu vườn… nhìn xuống…
Ta tự treo cổ mình… đêm qua
bằng sợi dây thòng lọng
Trước hết, xin có nhận xét về “Lạc Đường”, cuốn sách ngoài bìa có in hai chữ “tự truyện”, như thế phải hiểu là kể về cuộc đời của tác giả Đào Hiếu. Tự truyện hay hồi ký có giá trị ở chỗ nói lên người thật, việc thật. Để xem Đào Hiếu kể chuyện thực đời mình ra sao.
Bình Luận mới