Bài đã đăng của Nguyễn Đắc Xuân
Người cầm bút xứ Huế
Sinh ngày 15-7-1937 tại Huế.
Ba tuổi theo gia đình sống ở Đà Lạt, Đà Nẵng, Quang Ngãi cho đến năm mười bảy tuổi mới về lại Huế.
Cựu học sinh Quốc Học Huế (1956-1961), Cựu sinh viên Đại học Văn khoa và Đại học Sư phạm Huế. Từ năm còn ngồi trên ghế trường Trung học đã bắt đầu làm thơ, có thơ in từ năm 1959. Tác giả các tập Bướm lạc rừng xuân (thơ, 1959), Từ cõi vô thường (thơ,1964), Chứng nhân của miền Trung tranh đấu (Nhật ký, 1964), Lời mẹ dặn (thơ, 1965). Tham gia các Phong trào đấu tranh chống Mỹ ở đô thị, đến năm 1966 (học xong Đại học Sư phạm Việt Hán) theo bạn Hoàng Phủ Ngọc Tường ra vùng kháng chiến, làm thơ viết báo. Năm 1974, ra Hà Nội đi dự Đại hội Sinh viên Quốc tế lần thứ 11 tại Hungary, sau đó đi Trung Quốc chữa bệnh gan đến sau 30-4-1975 mới trở về lại Huế. Từ đó đến năm hưu trí (1998), đã từng công tác ở Hội Văn nghệ Thừa thiên Huế, Tuyên huấn Thành ủy Huế, Hội Văn nghệ TP Huế (Chủ tịch Hội), tạp chí Sông Hương (Phó TBT kiêm thư ký Tòa soạn), báo Lao Động (Trưởng VP Miền Trung và Tây Nguyên). Bên cạnh cuộc đời làm cán bộ công chức, NĐX có một đam mê sưu tầm tư liệu và nghiên cứu Huế và triều Nguyễn. Đã xuất bản trên 50 đầu sách, tham dự hàng chục Hội thảo khoa học về văn hoá lịch sử Triều Nguyễn và Huế. Đóng góp của cây bút Nguyễn Đắc Xuân với Huế được chú ý nhất trong 5 vấn đề: 1. Làm rõ thời gian lưu vong và lưu đày ở nước ngoài của 4 ông vua Nguyễn Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân và Bảo Đại; 2. Làm rõ thời niên thiếu của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Huế; 3. Tìm được dấu tích Cung điện Đan Dương-sơn lăng của Hoàng đế Quang Trung ở Huế; 4. Giải mã một số bí ẩn của lịch sử văn hoá triều Nguyễn và Huế; 5. Mở ra ngành Huế học ở Huế. Hiện nay đang tu Thiền và bắt đầu hồi ký.
Thư gởi họa sĩ Trịnh Cung về chuyện lừa người nổi tiếng vào chuyện tuyên truyền chính trị rẻ tiền
một người cầm bút chân chính không được dẫn chuyện riêng, đời tư của người khác, đặc biệt là chuyện của bạn bè trong đời thường vào chuyện chính trị, chuyện công. Nhưng vì anh Trịnh Cung không thực hiện điều nên tránh đó, nên khi góp ý, phản biện những gì anh đã viết trong bài Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị, buộc lòng tôi “đạp gai phải lấy gai mà lể”

Bình Luận mới