tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
ý nghĩ sản sinh ra những phiên bản tồi tệ giương mắt vào đêm
những thân xác đang quấn lấy sự đơn độc
chúng tự khâm liệm trong thói quen
quá khứ khổng lồ thấm vào thịt da đang dần chìm xuống
tạm bợ trôi qua mọi thứ
Suốt đời tôi luôn bị nhắc nhở phải cẩn thận. Vậy mà ba tôi không còn nữa tôi đã lập tức phản lại ngay, tôi lại phải tự nhắc mình “không cẩn thận nữa, cẩn thận là thừa,” tôi khát khao nắng gió, khát khao mất trật tự, thậm chí là sự bừa ẩu nữa. Trong một thế giới giả thật lẫn lộn, con người ta phải thường xuyên rụt cổ lại như một con rùa trong mùa cháy rừng, rụt vào rồi lú ra, lú ra rồi rụt vào…
Cô ả xuất hiện trong đám đông, nhỏ nhắn, lả đi, trâng tráo và xa cách, tinh ranh và mời gọi. Một ả Lolita mùa đông, một con thú nhỏ trú giá rét, một nàng công chúa tuyết.
nhưng đó cũng là nơi
mà nguồn đam mê có đó nhưng thoáng rất nhanh
rồi ta trở về căn nhà
nơi ta hoài nghi những gì đã xảy ra
Theo cán bộ canh giữ, ông được giao chăm sóc vườn thuốc nam Bệnh xá của Trại. Hồ Hữu Tường cao lớn, cặp vành tai của tướng mạo trường thọ, tóc đậm sắc muối tiêu còn đi đứng được. Trong hồ sơ có ghi đến chức vụ của ông tham gia tổ chức phản động là Thủ tướng Chính phủ Cộng hòa trung lập phục quốc Việt Nam gì đó ….
Nghe như lời cầu nguyện của dân Gypsy. Thằng con trai đã có kinh nghiệm trên đường với dân Gypsy; họ cũng phiêu du, nhưng họ không có những đàn cừu. Người ta nói là bọn Gypsy sống bằng lừa người khác.
Bài thơ buồn vì muốn là của em, nhưng không thể.
Tầng phẳng là gì? Nó là điều đó và những điều khác,
Mang cả hệ thống những điều đó vào trò chơi. Trò chơi?
Gặp nhau nói toàn chuyện nhảm nhí
Cà phê buổi sáng dọn ra
Vào lúc ấy em đi qua
Không, tôi không nói về chuyện 34 năm trước. Tôi ước ao thật mãnh liệt đến điều chúng ta có thể thực hiện hôm nay, khi chủ quyền Việt Nam đang bị mất dần về tay Trung quốc. Cầm quyền Việt Nam hãy thức tỉnh, hãy dựa vào sức mạnh của toàn dân. Hãy trở về với nguyên lý quốc gia dân tộc trước khi quá muộn.
Hắn nói thật nhiều về những ý nghĩ vương vấn trong tôi suốt những tháng ngày trưởng thành. Chữ hắn xuyên ngang nỗi lòng tôi. Hắn nói về Skopelos. Hắn nói hòn đảo này được hình thành từ âm đạo tẩm mùi nho của một nàng công chúa, kết quả tình yêu của cô và thần rượu.
trục xuất. buổi sáng đầy những cảnh báo rất sợ hãi, không phải vì bão tố gì đó ở đài loan, mà những vụ việc còn kinh khủng hơn thế nhiều, nhiều lắm, về tương lai, về hậu quả… tương lai lúc nào cũng có cái đáng sợ của nó, vì đó là lúc mà tui phải sống trong những dự đoán của hiện tại.
rơi xuống bỉên một đêm trăng
cánh bướm nát dính bọt biển
trắng như hoa ren thêu
nịt ngực em nới lỏng
một đêm trăng trên biển
Gần đây, các thế lực thù địch của chế độ ta đã lợi dụng chủ nghĩa quốc gia cực đoan mù quáng để gây ra một phong trào chống Trung Quốc và cố tình tạo những mầm mống để suy giảm quyền lãnh đạo tối cao của Đảng và nhà nước.
Hắn nằm nghiêng, đầu tựa lên hai chiếc gối, một tay cầm cuốn sách, tay kia gác hờ trên đầu, mắt chăm chú nhìn vào trang giấy. Đọc. Ánh đèn neon trắng mờ soi rõ …
Thời tiết đang thật lý tưởng cho những bài thơ:
mưa phùn nhè nhẹ câu mồi quay buổi sáng ảm đạm
và góc độ mặt trời phản chiếu mặt nước sẽ không thình lình xuất kích
dây câu sợi tơ đơn chúng ta dùng để quăng mồi
tao đang nghe lũ chúng bây đang nói chuyện, không phải dễ gì mà cảm nhận được, nhưng tao luôn tin rằng trên đời này có những đẳng cấp, nếu tính chẵn là con số …
Tuy ta khó hình dung chuyện Triệu Tử Dương leo lên xe tăng tuyên dương nền Cộng Hòa Dân Chủ cho Trung Hoa trong mùa Xuân gần như xa xưa ấy, không có gì huyễn hoặc hay siêu thực về tính chất phổ quát của cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn, sự sợ hãi của chính quyền Cộng sản về tiềm năng của nó, hay hình ảnh Triệu Tử Dương đã vĩnh viễn đi liền với cao trào tranh đấu đó.
Không phải là dễ dàng mà Trung Quốc thực hiện được công cuộc cải cách và mở cửa. Bất cứ khi nào có vấn đề về những liên hệ với người ngoại quốc, người ta thường có nhiều lời cáo buộc cho phía cải cách: dân chúng sợ bị bóc lột, chủ quyền bị chèn ép, hay quốc gia bị sỉ nhục. Tôi nghĩ, khi nước ngoài đầu tư tiền vào Trung Quốc, thì họ mới sợ chính sách của Trung Quốc sẽ thay đổi. Nhưng chúng ta thì có gì để sợ?
Ông có biết câu chuyện thần thoại về Nacissus, cái anh chàng hằng ngày quỳ bên bờ hồ để ngắm nghía vẻ đẹp của chính mình. Chàng ta mê mình đến nỗi một sáng nhào đầu xuống hồ và chết đuối. Ở chổ chàng ta chết, một loài hoa mọc lên và được gọi là hoa narcissus.
Tôi đây quả là loài chim hư hỏng. Bởi quả thật, là có một quán càfê ở vùng núi tuyết ấy, lại là quán duy nhất. Cùng với một số thứ duy nhất khác nữa, như là : nhà thờ, siêu thị, bưu điện, cửa tiệm đồ cũ (có lẽ đã đóng cửa),
hắn mang trên vai chiếc balo giữa thời hậu hiện đại
trong, chất đầy lỉnh kỉnh vật dụng của cuộc mưu sinh
đôi khi, là vài cuốn sách — bị xen lẫn trong mớ hỗn tạp thường nhật — viết về chú cứu thế hoặc cậu thích ca
Ông quyết định thực hiện bích họa tại Hà-nội và hợp đồng này đã kéo dài thời gian của Victor Tardieu ở tại Đông-dương. Để thực hiện công trình của mình, ông bắt đầu tìm người ngồi mẫu và ngay lập tức ông bối rối nhận ra rằng tại một đất nước mà nghệ thuật chỉ sản sinh ra từ sự tưởng tượng, không cần đến người mẫu bao giờ!
Cuối bữa cơm tối, như thường lệ, mụ vợ mập ú của tôi, một chân co lên ghế kiểu chạy nước lụt, đang cố vét sạch những thức ăn còn lại trong các bát đĩa cho vào chén mình để thanh toán, kẻo bỏ uổng. Tôi chăm chú ngắm vợ và thử hình dung mụ bên cạnh thằng cha tình nhân nào đó của mụ. Dù hơi bị khó tưởng tượng nhưng tim tôi bỗng đập loạn xạ và mặt bỗng bốc hỏa, mồ hôi tứa ra.
Đường trở về bi thiết chiếc khăn mây
Cây vũ trụ nhạc rụng đầy cúc áo
Áo giang hồ ô hô vui như bão
Sầu như giông mông vú nổi như mồ!!!
Cái gì không phải của mình thì trước sau cũng không lâu bền chi bằng mình mang giúp một người nào đó đang gặp khó khăn. Mình tặng lại điều may mắn ấy, chứ không phải mình mang cái của “quỷ thần” ấy cho người ta lãnh!
Cô nghĩ vậy đó. Rồi cô ung dung mua vé số.
chẳng riêng gì tổ quốc tôi, thế giới hình như chỉ còn là cái vỏ của chính mình
cái vỏ có thể được nguỵ trang son phấn dềnh dàng, to lớn & nhỏ bé, toàn bích & sù sì, lồi lõm tuỳ nghi
vỏ có thể là một chiếc cầu mới khánh thành vắt vẻo mừng vui đong đưa hạnh phúc
vỏ có thể là sẽ xây sân bay quốc tế, mở thêm hải cảng
vỏ có thể là bảng tổng kết GDP mỗi năm mỗi khả quan
Đối với kẻ đọc kinh điển theo kiểu đa văn quảng kiến cũng không khác. Lao tâm khổ tứ đọc kinh sách, tích lũy kiến thức thành một giá trị tinh thần để làm căn cơ “an thân lập mệnh” của mình, nếu bỏ đi thì nương tựa vào đâu?
Bình Luận mới