đây là thời của các quan điểm mọc
tràng giang đại hải, mọc hoang dại sau một đêm mưa
trong thành phố thời kẹt xe, lô cốt, đào đường, ngập ngụa
sự va chạm là những điều khó lường trước nỗi buồn cỏ lá
phía trước tôi là cái thùng khổng lồ đựng đầy quan điểm. Tôi đang loay hoay kiếm cái sàng, hay cái nia cũng được. Tôi cần sàng lọc hồn nhiên.
Nó giống công việc sàng gạo của mẹ tôi, chỉ những hạt gạo chắc to tốt khoẻ đậu lại. Thứ khác đành làm phận tấm.
chẳng riêng gì tổ quốc tôi, thế giới hình như chỉ còn là cái vỏ của chính mình
cái vỏ có thể được nguỵ trang son phấn dềnh dàng, to lớn & nhỏ bé, toàn bích & sù sì, lồi lõm tuỳ nghi
vỏ có thể là một chiếc cầu mới khánh thành vắt vẻo mừng vui đong đưa hạnh phúc
vỏ có thể là sẽ xây sân bay quốc tế, mở thêm hải cảng
vỏ có thể là bảng tổng kết GDP mỗi năm mỗi khả quan
rốt cuộc vỏ chỉ là vỏ thôi
ở hẻm phố tôi cư trú, nội dung cam phận ghẻ lạnh cô đơn hẩm hiu côi cút
tốc độ phát triển kinh tế có mặt trái của nó
thành phố mọc nhiều có mặt trái của nó
lòng người khôn lường hơn giàu nghèo nới rộng hơn
sự phân tầng xã hội làm đau câu thơ, thân thể nhà thơ teo tóp dần dần
trong khi nội dung ngồi thút thít trên cao
hình thức dát bạc rậm rạp lên thế giới.
ban ngày con người đi làm việc
còn tôi tự sáng một mình như bóng đèn chong soi trang sách khuya
con người than thở mệt nhoài vì thời gian đi chậm chạp
tôi ở bên ngoài và xa lạ ngày đêm
con người cần công việc, lương bổng để cân bằng mọi thứ
tôi cần suy tư để giải mã linh hồn mình
con người thèm tình yêu, hát ca, tấu hài, giải trí
tôi mơ mộc mạc môi cười đoá hoa
cũng có lần cơn gió mời mọc, quán cà phê, con đường nhỏ, chỗ ngồi
thời khói bụi, kẹt đường, hiệu ứng nhà kính
xe cộ, lô cốt chắn mọi nẻo hẹn hò, anh ngơ ngác gió ơi.
.